Thứ Sáu, 28 tháng 8, 2026

THE WATCHED FILMS I STILL REMEMBER (OR STILL SEARCH FOR) - NHỮNG BỘ PHIM MÀ TÔI CÒN NHỚ HOẶC VẪN CÒN TÌM ĐƯỢC (NHỚ ĐẾN ĐÂU CẬP NHẬT ĐẾN ĐÓ)

1. Spirited Away - Vùng Đất Linh Hồn (***) (.đặc biệt ý nghĩa đối với tôi.)

2. La La Land (**)

3. Titanic (***)

4. Anarchist From Colony (Park Yeol) (***)

5. Bad Guy (**)

6. Sunny (You Are Far Away The Nation) (***)

7. Wall-E (***)

8. Lilo & Stitch (*)

9. Mononoke Hime (Công Chúa Sói) (***)

10. Hope (***)

11. The King And The Clown (***)

12. The Throne (***)

13. Twelve Nights (**)

14. Chocolate (**)

15. Misaeng: The Incomplete Life (***)

16. My Mister (***)

17. The Beauty Inside (Drama+Movie) (**)

18. Another Miss Oh Hae Young (***)

19. Mr. Sunshine (***)

20. Goblin (***)

21. My Country: The New Aged (***)

22. After My Death (**)

23. Sky Castle (**)

24. Parasite (***)

25. Snowpiercer (**)

26. Memories Of Murder (**)

27. Memories Of The Alhambra (*)

28. Do You Like Brahms? (**)

29. The Host (*)

30. Mother (Movie) (*)

31. Okja (*)

32. Barking Dogs Never Bite

33. A Taxi Driver (**)

34. Thirst (**)

35. Joint Security Area (***)

36. Sympathy For Mr. Vengeance (***)

37. Oldboy (***)

38. Sympathy For Lady Vengeance

39. The Attorney (***)

40. The Age Of Shadows (**)

41. Secret Sunshine (***)

42. Shiri (**)

43. I Saw The Devil (***)

44. The Admiral: Roaring Currents (Đại Thủy Chiến) (***)

45. New World (*)

46. Heart Blackened

47. Failan

48. The Battle: Roar To Victory (***)

49. The Brotherhood Of War (Cờ Thái Cực Giương Cao) (***)

50. Snowy Road

51. Miss Baek

52. I Can Speak English (*)

53. Bleak Night (***)

54. The Call (Korean 2020) (*)

55. Phone (*)

56. Burning (***)

57. Veteran

58. Moving On (***)

59. House Of Hummingbird (***)

60. A Stray Goat (***)

61. Intimate Strangers (Người Quen Xa Lạ) (*)

62. Alive

63. Voice Of Silence (**)

64. Train To Busan (**)

65. Tune In For Love (Giai Điệu Tình Yêu) (**)

66. The Neighbor (*)

67. Han Gong Ju (***)

68. My Little Baby, Jaya (**)

69. Don't Cry, Mommy (**)

70. Sweet Home (*)

71. Kingdom 1,2 (**)

72. Love, Lies (***)

73. Dongju: The Portrait Of A Poet (***)

74. Battlefield Heroes (Anh Hùng Xông Trận)

75. Sunset In My Hometown (**)

76. Series Whispering Corridors (***)

77. Evil Twin (Quỷ Song Sinh) (**)

78. A Tale Of Two Sisters (Câu Chuyện Hai Chị Em) (***)

79. Hansel And Gretel (Ngôi Nhà Giữa Rừng) (**)

80. Time To Hunt (**)

81. 100 Days My Prince

82. My Annoying Brother (Hyung)

83. Pure Love (***)

84. It's Okay, That's Love (***)

85. Swing Kids (***)

86. Along With The Gods: The Two Worlds (*)

87. Along With The Gods: The Last 49 Days (*)

88. Dark Figure Of Crime (7 Thi Thể) (**)

89. Hyena (*)

90. The Spy Gone North (**)

91. Vanishing Time: A Boy Who Returned (**)

92. A WereWolf Boy (*)

93. Money (Tiền Đen) (**)

94. One Fine Spring Day (***)

95. The Classic (**)

96. R-Point

97. Because I Love You (*)

98. Lovers' Concerto (Bản Giao Hưởng Tình Yêu) (*)

99. Awaiting (Ngày Minwoo Đến) (***)

100. The Last Princess (***)

101. White Valentine (***)

102. Christmas In August (**)

103. Signal (Drama) (***)

104. Deranged (Ký Sinh Trùng) (*)

105. Flu (**)

106. Jo Pil-ho: The Dawning Rage (Cớm Bẩn)

107. The Tower (Tháp Lửa) (**)

108. My First Client (Thân Chủ Đầu Tiên) (*)

109. No Mercy (Báo Thù) (*)

110. Don't Click (**)

111. Door Lock (Kẻ Đột Nhập/ Ổ Khóa Tử Thần) (*)

112. Deok-Goo

113. Unstoppable (Găng Tơ Tái Xuất)

114. Champion (Chuyện Chàng Cơ Bắp)

115. When The Camellia Blooms (*)

116. Moon Lovers (**)

117. Forgotten (**)

118. New Trial (Tái Thẩm) (**)

119. Andantae (*)

120. The Miracle We Met (*)

121. Ode To My Father (***)

122. The Wailing (***)

123. A Violent Prosecutor (Công Tố Viên Bạo Lực)

124. The Battleship Island (Đảo Địa Ngục) (**)

125. Poetry (***)

126. A Girl At My Door (**)

127. A Brand New Life (***)

128. The Man From Nowhere (*)

129. On The Beach At Night Alone (***)

130. Hotel By The River (***)

131. The Handmaiden (**)

132. 3-Iron (**)

133. Pieta (***)

134. Spring, Summer, Fall, Winter... And Spring

135. Moebius (Trên Cả Kinh Sợ)

136. Rough Play (***)

137. Rough Cut

138. Ashfall (Đại Thảm Họa Núi Baekdu) (**)

139. The Chaser (**)

140. The Yellow Sea (**)

141. Tunnel (***)

142. The Terror Live (**)

143. Chronicle Of A Blood Merchant (Nhật Ký Bán Máu) (**)

144. Take Off (**)

145. Hotel Del Luna (*)

146. Producer (Drama)

147. School 2015: Who Are You (**)

148. Jang Ok Jung, Living By Love (***)

149. Default (Vỡ Nợ) (**)

150. Tough As Iron (Ý Chí Nam Nhi) (**)

151. A Moment To Remember (***)

152. The King (Movie) (***)

153. Innocent Witness (Chứng Nhân Hoàn Hảo) (**)

154. Daisy (***)

155. Masquerade (Hoàng Đế Giả Mạo) (**)

156. Single Rider (Độc Hành) (***)

157. Alice: Boy From Wonderland (***)

158. Marathon (***)

159. Herstory

160. The Vanished (Xác Chết Trở Lại)

161. On Your Wedding Day (Ngày Em Đẹp Nhất) (*)

162. Memoir Of Murderer (Hồi Ký Kẻ Xác Nhân) (**)

163. Architecture 101 (**)

164. Glass Garden (***)

165. Wretches (Những Kẻ Khổ Sở) (*)

166. Marionette (Đừng Quên Tên Tôi)

167. Socialphobia

168. Seven Years Of Night (**)

169. Be With You (Và Em Sẽ Đến) (**)

170. Always Only You (Chỉ Riêng Mình Em) (**)

171. Anthology (Tập Thơ Của Tình Đầu) (*)

172. Lucid Dream

173. The Preparation (Ngày Không Còn Mẹ)

174. Room No. 7 (*)

175. Insane (**)

176. The Piper (Người Thổi Sáo) (**)

177. One Day (***)

178. Eclipse (Nhật Thực) (*)

179. Robot, Sori (Tiếng Lòng Sori) (*)

180. Steel Cold Winter (Chuyện Tình Máu Và Tuyết) (**)

181. Pandora (***)

182. Missing: Missing Woman

183. The Spirits' Homecoming (Nô Lệ Thời Chiến) (**)

184. Seondal: The Man Who Sells The River (Bộ Tứ Lừa Đảo)

185. Silenced (***)

186. Tunnel 3D

187. Tidal Wave (Haeundae) (*)

188. Detective Hong Gil-Dong: Disappeared Village

189. We All Cry Differently (**)

190. Il Mare (**)

191. My Love, Don't Cross That River (***)

192. Castaway On The Moon (*)

193. Gyeongseong School: Disappeared Girls (*)

194. Secretly, Greatly (Ẩn Thân) (**)

195. The Truth Beneath (*)

196. Mourning Grave (Ngôi Mộ Tan Thương) (**)

197. Killer Toon (Kỳ Án Truyện Tranh) (*)

198. Ghastly (Ám Ảnh Kinh Hoàng)

199. Voice (*)

200. Seven-year-old's Condition (Tuổi 17)

201. Life (Drama) (***)

202. To Jenny

203. The World Of The Married (Korean Drama Ver) (**)

204. Just Between Lovers (Khoảng Cách Tình Yêu) (**)

205. Missing Nine

206. Choco Bank

207. Bluebeard (Râu Xanh)

208. My Neighbor, Totoro (***)

209. Tales From Earthsea (Truyền Thuyết Về Rồng) (***)

210. The Wind Rises (Gió Nổi) (***)

211. When Marnie Was There (Kỷ Niệm Về Marnie) (***)

212. Grave Of The Fireflies (Mộ Đom Đóm) (***)

213. From Up On Poppy Hill (Ngọn Đồi Hoa Anh Túc) (***)

214. 5 Centimeters Per Second (***) (.đặc biệt ý nghĩa đối với tôi.)

215. In This Corner Of The World (Góc Khuất Thế Giới) (***)

216. Exit (Lối Thoát Trên Không)

217. Miracle In Cell No.7 (Điều Kỳ Diệu Phòng Giam Số 7) (*)

218. Death Bell 1,2

219. The Villainess (Ác Nữ Báo Thù)

220. Bedevilled (Bước Đường Cùng) (***)

221. Salut d'Amour (Lời Chào Tình Yêu) (**)

222. Confidential Assignment (Cộng Sự Bất Đắc Dĩ) (*)

223. Train To Busan 2: Peninsula

224. The Night Eats The World (***)

225. After The Storm (Sau Cơn Bão) (***)

226. Lump Of Sugar (Viên Kẹo Đường) (***)

227. Before Sunrise (***)

228. Singing In The Rain (**)

229. Kim Ji Young, Born 1982 (***)

230. Set Me Free (***)

231. Welcome To Dongmakgol

232. Suicide Club (Câu Lạc Bộ Tự Sát) (*)

233. Audition (Buổi Thử Giọng)

234. Sadako 3D 1,2 (***)

235. Late Autumn (Thu Muộn) (***)

236. Bambi (***)

237. Broken (Tội Ác)

238. The Odd Family: Zombie On Sale (Zombie Đại Hạ Giá)

239. Cinderella (Gương Mặt Giả) (*)

240. The Red Shoes

241. Harmony

242. Extracurricular (*)

243. The Liar And His Lover | (Korean Drama) (*) / (Japanese Movie) (***)

244. Warning: Do Not Play (Khung Hình Chết Chóc)

245. Come And Hug Me (*)

246. Flower Of Evil

247. Midnight FM (**)

248. Dr. Romantic 1 (Người Thầy Y Đức 1) (**) / Dr. Romantic 2 (Người Thầy Y Đức 2) (*)

249. Punch (*)

250. 18 Again (*)

251. The Girl Who Leapt Through Time (Cô Gái Vượt Thời Gian) (***)

252. Six Flying Dragons (Lục Long Tranh Bá) (***)

253. Hotel Lake (Căn Phòng Đẫm Máu)

254. He Hymn Of Death (Thánh Ca Tử Thần) (**)

255. Another Child (*)

256. Cello (Đại Vĩ Cầm) (*)

257. Barbie (Ước Mơ Barbie) (***)

258. Dallas Buyers Club (Căn Bệnh Thế Kỷ) (***)

259. A Day (Ngày Luân Hồi) (*)

260. Extreme Job (Phi Vụ Bá Đạo)

261. Midnight Runners (Cảnh Sát Tập Sự)

262. Don't Forget Me (Xin Đừng Quên Em) (***)

263. Will You Be There (Hẹn Em Ngày Đó) (***)

264. Final Life: Even If You Disappear Tomorrow (***)

265. Silver Linings Playbook (**)

266. World War Z (Thế Chiến Z) (**)

267. The Call (Cuộc Gọi Khẩn) (2013) (*)

268. The Hitman's Bodyguard (Vệ Sĩ Sát Thủ) (***)

269. Martyr (2008) (***)

270. Whiplash (***)

271. The Woman Who Ran (**)

272. Forbidden Dream (***)

273. Inside Men (Điệp Vụ Kép) (**)

274. Secret Love Affair (Tình Yêu Bị Cấm Đoán) (***)

275. Reply 1988 (**)

276. Memoirs Of A Geisha (Ký Ức Của Một Geisha) (***)

277. Minari (***)

278. Tazza: The High Rollers (*)

279. A Man And A Woman (**)

280. Nameless Gangster: Rules Of The Time (Găng Tơ Vô Danh) (*)

281. Secret Reunion (Anh Em Kết Nghĩa)

282. Misbehavior (Hành Vi Sai Trái)

283. Forrest Gump (Cuộc Đời Của Forrest Gump) (***)

284. The Witness (Người Chứng Kiến) (*)

285. The Merciless (Cuộc Chiến Ngầm) (**)

286. Sunflower (Hoa Hướng Dương) (**)

287. Peter Pan (Part 1+2) (***)

288. Taken (Cưỡng Đoạt) (**)

289. Avenger (Part 1)

290. The Quiet Family

291. Seobok (Người Nhân Bản) (*)

292. In The Absence (Phim tài liệu về vụ Chìm phà Sewol) (***)

293. 5 feet apart (**)

294. Little Forest (Khu Rừng Nhỏ) (**)

295. You Are Umasou (**)

296. Scary Stories To Tell In The Dark (**)

297. Ready Or Not (Trò Chơi Giết Người) (*)

298. My Sassy Girl (Cô Nàng Ngổ Ngáo) (***)

299. Sunny (Tháng Năm Rực Rỡ) (*)

300. Moonlit Winter (Yoon Hee Thân Yêu) (**)

301. Fight For My Way (Thanh Xuân Vật Vã)

302. A Bittersweet Life (Ngọt Đắng Cuộc Đời) (**)

303. Mine

304. Hotarubi no Mori e (Lạc Vào Khu Rừng Đom Đóm) (***)

305. The 8th Night

306. Your Name (***)

307. Shape Of Voice (Dáng Hình Thanh Âm) (***)

308. Gekijouban Violet Evergarden (***)

309. The Garden Of Words (Khu Vườn Ngôn Từ) (***)

310. Children Who Chase Lost Voices (Những Đứa Trẻ Đuổi Theo Tinh Tú) (***)

311. Wolf Children (Hai Đứa Con Của Chó Sói) (***)

312. Black Swan (***)

313. *game* Way Back Into Love (Storypick: Jay's Route) (***)

314. A Rainy Day In New York (*)

315. Gonjiam: Haunted Asylum (Bệnh Viện Ma Ám) (**)

316. The Tale Of Princess Kaguya (Công Chúa Ống Tre) (***)

317. Kingdom 3

318. Deliver Us From Evil (Đối Đầu Với Ác Quỷ) (*)

319. Squid Game (Trò Chơi Ống Mực) (*)

320. Taste of Cherry (Hương Vị Anh Đào) (**)

321. Hellbound (*)

322. Strangers From Hell (Người Lạ Tới Từ Địa Ngục) (**)

323. *game* Mayday Memory (***)

324. Colorful (Sắc Màu) (***)

325. All Of Us Are Dead (*)

326. The Place Promised In Our Early Days (Bên Kia Đám Mây, Nơi Ta Hẹn Ước) (***)

327. Castle In The Sky (Laputa: Lâu Đài Trên Không) (***)

328. Porco Rosso (Heo Đỏ) (***)

329. Whisper Of The Heart (Lời Thì Thầm Của Trái Tim) (***)

330. Monster (series 2004-2005) (***)

331.*book* If Cats Disappeared From The World (***)

332. Monster (2023) (***)

333. *game* Mystic Messenger (***)

334. Florence Foster Jenkins (***)

335. The Last Lions (***)

336. Nobody Knows (2004) (***)

337. Dororo (2019) (***)

338. Detachment (***)

339. In The Mood For Love (***)

440. The Tunnel To Summer, The Exit Of Goodbye (***)

441. Summertime Redering (***)

442. Love Letter (1995) (***)

443. *book* No Longer Human (Osamu Dazai) (***)

444. Look Back (***)

445. *book* Crime and Punishment (Dostoevsky) (***) (rất quan trọng với tôi)

TỘI ÁC VÀ HÌNH PHẠT (DOSTOEVSKY) - SỰ PHỤC SINH TỪ TRONG NHỮNG SUY TÀN ĐẠO ĐỨC

   Tội ác và Hình phạt ra đời trong bối cảnh nước Nga cuối thế kỷ 19 (vốn vẫn trong một chế độ quân chủ chuyên chế xưa cũ) đang dần thịnh hành những chủ nghĩa và học thuyết mới. Xã hội Nga lúc bấy giờ, đối diện với những làn sóng tri thức quá sức khác lạ này (nhất là đối với giới trẻ) cũng đang dần không còn xem trọng đức tin, thứ vốn là căn nguyên, nền tảng của đạo đức.

   Dostoevsky, một nhà văn nghèo đã trải qua những khoảnh khắc cận kề cái chết (tưởng như đã bị hành hình nhưng lại được tha vào phút chót), nhiều năm lưu đày ở Siberia, bằng những trăn trở/hoài nghi về sự cứu rỗi của Chúa trước nỗi thống khổ của con người, ông viết nên một tác phẩm đầy sự dằn xé trong nội tâm của tên sát nhân trẻ tuổi nóng tính là Raskolnikov. Lối kể chuyện của ông tập trung rất sâu vào mô tả tâm lý nhân vật từ những chi tiết nhỏ nhặt nhất, điều này khiến cho tác phẩm có những trường đoạn, câu thoại dài mà đôi lúc khó lòng chịu nổi. Song, mô tả một cách chi tiết ở đây không có nghĩa là không còn gì ẩn giấu đằng sau những câu chữ đó. Tội ác và Hình phạt phức tạp đến mức mà ta có vô vàn cách để bàn về nó, có vô vàn cách mổ xẻ phân nghĩa khác nhau. Nhưng đều tựu chung về một điểm ở cuối cuốn tiểu thuyết, chính là sự "hồi sinh" đầy phép màu của Raskolnikov.

   Thật dễ dàng để nhận thấy cuốn tiểu thuyết bị quá mất đối xứng trong cách bố trí thời lượng ở hai giai đoạn trước và sau khi Raskolnikov bị lưu đày tới Siberia để chịu tội cho hành vi giết người. Trước khi bị lưu đày (tức chịu phạt), ta như được len lỏi vào từng ngóc ngách trong ý nghĩ của Raskolnikov, hầu như cả cuốn tiểu thuyết chỉ là để mô tả từng ngày một trong hơn ba mươi ngày sau vụ mưu sát. Sau khi bị lưu đày, Dostoevsky tách ta ra khỏi cuộc đời của nhân vật, nửa năm trời chỉ được kể lại trong vòng vỏn vẹn vài chục trang. Chênh lệch đó nhằm để nhấn mạnh sự khác biệt giữa trước và sau hình phạt, trước và sau "cái chết" của chính cậu (thập tự giá).

   Ta theo chân chàng thanh niên Raskolnikov tầm đầu độ tuổi đôi mươi, cựu sinh viên ngành Luật học ở Petersburg, Raskolnikov có trí tuệ đầy tiềm năng, nhưng cậu ta lại được xây dựng là một tài năng trẻ mang trong mình mong muốn thể hiện bản thân quá mãnh liệt. Chàng thanh niên này từng viết một bài báo ngắn gửi tòa soạn thể hiện quan điểm của mình về thế giới (đương nhiên là chịu ảnh hưởng của chủ nghĩa duy lý). Đại khái trong bài báo (và trong quan điểm của cậu), thế giới này chia làm hai loại người, một là loại tầm thường (chiếm đại đa số nhân loại, là nguyên liệu chính của thế giới) và hai là loại phi thường (chiếm rất ít trong nhân loại, có thể nói là ngàn năm mới có); loại bình thường thì chỉ mãi sống như vậy thôi (như lũ sâu bọ chỉ biết vâng lời), còn loại phi thường mới sẽ là những kẻ tìm tòi ra cái ý tưởng mới, ý tưởng vĩ đại (đơn cử như Napoleon, ông đã giết chết hàng triệu sinh mệnh nhưng vẫn được người đời ca tụng nhờ chiến công khai mở tài ba của mình...); mà để làm nên những thứ vĩ đại, phạm tội hay những sự hi sinh nhỏ nhoi hơn thì chẳng đáng để kể. Đây cũng là tư tưởng chủ đạo trong tâm lý của Raskolnikov, bởi ta thấy cậu ta vẫn luôn ôm "lý tưởng" đó mà hổ thẹn với bản thân cho tới tận những giây phút gần chót. Mạch truyện chính kể quá trình Raskolnikov lên kế hoạch giết bà chủ tiệm cầm đồ, thực hiện cuộc mưu sát, để đại đa phần câu chuyện sau đó là nỗi dằn vặt, tự hủy hoại và cô đơn tột cùng của Raskolnikov. Hình ảnh vụn vặt diễn ra trong đêm giết người lần lượt, không dự báo, cứ quay lại rồi quay lại trong những diễn biến phía sau câu chuyện. Những hình tượng cũng biến đổi, từ từng để ám chỉ một thứ, sau này vẫn được dùng để ám chỉ một thứ khác trái ngược hẳn.

   Những nhân vật trong tác phẩm, vừa là đối lập, cũng có thể vừa như là phiên bản khác của nhân vật chính. Nhiều điểm giống nhau không thể chối bỏ, còn hoặc là không có một điểm nào giống, mối tương quan đầy thú vị giữa các nhân vật và Raskolnikov đưa ra điềm báo, khả năng đã có thể xảy ra, hoặc có thể sẽ xảy ra với số phận của Raskolnikov.

 Giả như Sonya, một cô gái hành nghề mại dâm (phải gánh thẻ vàng) để nuôi sống bầy em đang đói cùng người cha nghiện rượu. Cô là đối trọng trái ngược lại với Raskolnikov. Dù có điểm chung là đều phạm phải tội lỗi, nhưng khác biệt lớn nhất là nằm ở việc cô phạm tội vì người khác, và sẽ tiếp tục ôm lấy tội lỗi vì người khác. Sonya vô hại đến mức Raskolnikov có nói ra sự thật rằng mình là kẻ sát nhân đi chăng nữa, cậu ta vẫn biết cô sẽ không phán xét cậu. Lối thoát của bộ truyện xuất hiện lần đầu tiên trong buổi đêm gặp gỡ giữa hai người sau cái chết bất ngờ của cha Sonya, dù tìm cách hành hạ tinh thần Sonya đủ đường, Raskolnikov vẫn gần như là xin cô đọc cho cậu ta nghe câu chuyện về sự phục sinh của Lozenro.

 Giả như Dunia, cô em gái có lòng kiêu hãnh rất lớn giống hệt như Raskolnikov. Một cô gái tiết hạnh, học thức và xinh đẹp. Điểm khác nhau lớn nhất giữa hai người là cách hành xử khi bị dồn vào con đường buộc phải phạm tội: Trong đêm khi sắp sửa bị Svidrigailov làm nhục, dù đã cầm trong tay khẩu súng, Dunia vẫn quyết định buông súng xuống và chỉ cầu xin được tha, chỉ đơn giản là vì Dunia không thể giết người (không thể phạm tội). Cô được xây dựng là một người có nền tảng đạo đức vững vàng trước rất nhiều cám dỗ của thế giới (tiền tài, địa vị, tri thức mới).

 Giả như điều tra viên Pofiry. Với ba cuộc đối thoại đầy căng thẳng (và vô cùng nổi tiếng) của ông với Raskolnikov, dễ dàng nhận ra ông là nhân vật đối lập hoàn toàn với Raskolnikov. Ông tỉnh táo, gian xảo, và sẽ không bao giờ phạm phải tội lỗi (dù ông không phải người tốt). Ở cuộc đối thoại đầu tiên, ông thăm dò học thuyết và khiến Raskolnikov phải một lần nữa nhìn vào sự thật rằng cậu ta không thể là người phi thường. Ở cuộc đối thoại (siêu căng) thứ hai, ông gần như cố ám chỉ, buộc tội Raskolnikov, đẩy tinh thần (vốn vừa mới khỏi sốt) của cậu ta tới giới hạn mà chỉ cần cậu ta thiếu may mắn một chút nữa thôi, Pofiry đã được như ý nguyện. Ở cuộc đối thoại sau cùng, khi mà không còn cơ hội nào để tìm bằng chứng cũng như buộc tội Raskolnikov nữa, ta mới được nhìn thấy toàn cảnh mọi việc qua góc nhìn của ngài điều tra viên, cuộc đối thoại đầy chân thành và cảm động giữa Pofiry và Raskolnikov gần như đưa ta thoát ra khỏi tâm trí bí bách tột cùng của Raskolnikov, để có thể nhìn rõ hơn ở góc độ bên ngoài. Rằng cậu ta hẳn đã phải đau khổ như thế nào khi đứng sau cánh cửa khóa chốt (lúc xém thì bị bắt quả tang) cùng hai cái xác chết; cậu đã tự hành hạ bản thân ra sao, mê sảng như thế nào, lộ liễu, nóng tính và cô độc biết bao nhiêu. Rồi sau cùng, câu kết luận cho nguyên nhân (Raskolnikov giết người) mà Pofiry đưa ra chỉ đơn thuần là do không tỉnh táo, do ở trong phòng quá lâu, do thiếu không khí.

 Đối trọng không thể không kể đến của Raskolnikov là Svidrigailov. Thoạt tiên ta sẽ nghĩ đây là một nhân vật thứ yếu. Ông ta là một lão già dê, ham mê sắc dục. Thế mà càng về sau, những điểm tương quan đáng ngờ giữa ông ta và Raskolnikov dần lộ diện. Nếu nói về cái nhìn của mọi người xung quanh: Raskolnikov là kiểu người mà dù cho có nói ra tội ác của mình thì phản ứng của những người thân cận sẽ là khó tin, khó chấp nhận; ngược lại Svidrigailov là loại người mà dù có chối đây chối đẩy tội lỗi thì người ta vẫn cứ gán cho. Nếu nói về bản thân sau khi phạm tội: Raskolnikov là kiểu người không ngừng nhìn lại rồi thấy hổ thẹn với bản thân vì đã cắn rứt lương tâm (cắn rứt lương tâm đồng nghĩa với việc không phải người phi thường), ngược lại Svidrigailov là loại người sẽ không bao giờ nhìn lại tội lỗi của mình. Chi tiết thể hiện rõ nhất mối quan hệ tương quan giữa hai người có lẽ nằm ở cái đêm sau chiều mà ông cùng Raskolnikov gặp lại nhau (cái đêm ông đã dụ dỗ thành công và có ý định hãm hại Dunia): Đều lang thang vô định quanh phố, đều có ý định tự tử, song chỉ duy nhất một mình Svidrigailov chết; sự tha hóa không thể cứu vãn của đạo đức bên trong ông cùng sự căm ghét của người đời dành cho ông (hầu như chẳng có ai yêu ông vô điều kiện) đã đẩy ông ta rơi vào con đường vĩnh viễn không cứu rỗi.

 Nói về chính nhân vật Raskolnikov, nếu trước kia là một con người tốt bụng, giàu lòng trắc ẩn, sẵn sàng lao vào đám cháy cứu trẻ con, sẵn sàng bên cạnh chăm sóc vị hôn thê xấu xí bệnh tật... thì sau cái chết của vị hôn thê, khi tình thế thay đổi, không còn nhận được sự ưu ái của bà chủ trọ, cậu ta dần lâm vào cảnh thiếu thốn, và bắt đầu tỏ ý căm ghét/cáu kỉnh với mọi người xung quanh. Sách vở bán hết, không còn tới trường, không có cái ăn cái uống, căn phòng trọ chỉ rộng cỡ cái tủ đồ, đựng vừa khít một chiếc giường và một chiếc đi-văng, không buồn thắp đèn lên, trong căn buồng ngột ngạt đó, suốt ngày Raskolnikov chỉ nằm dài ra giường mà chẳng làm gì (kể cả ăn uống). Bầu không khí ngột thở bóp nghẹt tư duy cậu, cậu chỉ mãi tơ tưởng tới học thuyết của bản thân cùng ý định xấu nhen nhóm mà cậu vẫn nghĩ sẽ chẳng bao giờ thành hiện thực (ý định giết bà chủ tiệm cầm đồ). Rồi sau đêm mưu sát đầy ám ảnh đối với chính bản thân cậu, Raskolnikov chỉ mãi nghĩ về việc bản thân mình tầm thường ra sao, đê hèn như thế nào vì cắn rứt lương tâm bởi một chuyện đáng nhẽ phải là cỏn con so với những thứ to lớn mà cậu nghĩ mình sẽ đạt được. Cơn sốt miên man kéo dài từ tận trước cuộc mưu sát tới mãi về sau cứ dày vò cậu, nỗi cô độc không thể chia sẻ sự thống khổ tội lỗi của mình với bất kỳ ai, khoảnh khắc Raskolnikov chạm tới giới hạn mà phải thổ lộ, cầu xin được nghe câu chuyện phục sinh từ Sonya đã mở ra một lối thoát cho chính cậu. Nhưng Raskolnikov vẫn không dễ dàng được cứu rỗi như vậy, bởi lẽ cậu ta vẫn hoài không chung sống nổi với bản tính "tầm thường đê hèn" của bản thân. Thế rồi thời khắc đứng trước cây cầu bắc ngang sông (với ý định tự tử), cậu mới học được rằng giờ đây cậu chẳng còn có thể làm gì để gạt đi sự hèn hạ vốn đã là bản tính của mình (mà sau này kể lại thì Dunia hay Sonya luôn một mực bảo là do cậu muốn can đảm sống tiếp).

   Những giấc mơ trải dài toàn bộ tác phẩm một cách đầy hàm ý, chân thực và đủ thuyết phục. Ví như Svidrigailov, giấc mơ của ông ta về đám tang (bà vợ), nhưng trong cổ quan tài lại là một cô gái (hẳn là câm điếc) độ tuổi mười bốn, hay giấc mơ về đứa con nít năm tuổi có nụ cười quỷ quyệt chẳng thua bất kỳ gái hành nghề mại dâm nào, đều tố cáo rõ ràng những tội ác mà ông ta đó giờ một mực luôn miệng chối là tin đồn. Ví như bốn giấc mơ ở bốn giai đoạn khác nhau của Raskolnikov: trước vụ mưu sát là giấc mơ về con ngựa già bị đánh toát cả máu gồng gánh xe đẩy chở đầy người, ngay đêm sau vụ mưu sát là giấc mơ về bà chủ trọ bị viên thanh tra đánh dã man ngoài cửa buồng, lúc nhận ra bản thân mình thuộc loại thứ nhất trong học thuyết (loại tầm thường) là giấc mơ về sự cười nhạo của bà chủ tiệm cầm đồ trong đêm mưu sát, và cuối cùng là giấc mơ về đại dịch khi cậu ta đang sốt trong quá trình lưu đày ở Siberia. Hình tượng con ngựa có thể biến đổi từ Sonya, chuyển sang bà chủ tiệm cầm đồ hoặc cô em của bà ta một cách quái dị, rồi vẫn có thể ám chỉ cả Raskolnikov. Những chi tiết nhỏ nhặt trong đêm mưu sát như chốt cửa bật mở, cây rìu bổ ngay giữa sọ, người em đưa tay ra chống đỡ trông như đứa trẻ con tội nghiệp, cố tình được cài cắm để xuất hiện trở lại giữa hình thái đã bị biến đổi ngoài đời thực, dẫn tới điều tất yếu là Raskolnikov mơ bị nạn nhân cười nhạo khi phát hiện "cơn sốt lương tri" của bản thân. Cả ba giấc mơ trước hình phạt của Raskolnikov thể hiện nỗi dày vò tột cùng đối với sự trỗi dậy của lương tri cốt là để dẫn tới giấc mơ cuối cùng sau hình phạt - sự phục sinh của lương tri. Giấc mơ về đại dịch (ngày nhân loại tuyệt diệt) gần như là tiếng nói chính của tác phẩm về một xã hội bị xâm lấn bởi những học thuyết, tri thức mới mà đánh mất đi bản chất, nền tảng đạo đức vốn có: chủ nghĩa duy lý lên ngôi, con người ta có đủ lý lẽ để hợp thức hóa tội ác thành hành động hợp lí thì tự nhiên giá trị đạo đức cũng đi xuống và dần dần biến mất, một xã hội nơi đạo đức mất đi bản chất vốn có, con người luôn có đủ lý lẽ để tiêu diệt lẫn nhau vì lợi ích bản thân (vị lợi). Giấc mơ cuối truyện này là một phản bác mạnh mẽ chống lại học thuyết đầu truyện của Raskolnikov.

   Nhìn lại tổng thể, rõ ràng Tội ác và Hình phạt đi theo một con đường có trình tự riêng, chịu ảnh hưởng trực tiếp từ Chính thống giáo Nga: Raskolnikov phạm phải tội lỗi; cắn rứt lương tâm; ném trải nỗi cô đơn, thống khổ; chấp nhận ôm lấy nỗi đau và sự hèn hạ của chính mình sau khi đối diện cái chết; rồi thập tự giá (giết chết chính mình) bằng cách thú nhận tội ác và chịu hình phạt; sau một trận sốt kéo dài cùng giấc mơ về đại dịch thế giới (vốn đánh dấu sự chuyển đổi tư tưởng, suy nghĩ), Raskolnikov đã phục sinh một cách đầy kỳ diệu ở cuối bộ truyện. Sự cứu rỗi tới từ tình yêu vô điều kiện của Sonya, Dunia và mẹ Raskolnikov, từ sự ủng hộ trung thành của người bạn Razumikhin, từ lòng tin vào lương tri còn sót lại của Pofiry,... là thứ trao cho cậu ta cuộc sống mới. Thượng Đế một lần nữa trao cho Raskolnikov cả cuộc sống mới với cái cốt lõi (là lương tri) không bao giờ nên để mất đi giữa dòng chảy đầy biến động và chuyển mình của thời đại.

Thứ Hai, 19 tháng 2, 2024

5 Centimeters Per Second (Byōsoku Go Senchimētoru): 5 Centimet Trên Giây - Quá Trình Vượt Qua Mất Mát Của Takaki

TOHNO TAKAKI TRONG 5 CM/S - HÀNH TRÌNH VƯỢT QUA MẤT MÁT (BAO GỒM NHỮNG NỘI DỤNG ĐƯỢC TRỘN LẪN SẮP XẾP TỪ ANIME+LIGHTNOVEL*+MANGA CỦA NÓ... nhưng chủ yếu là từ bản tiểu thuyết)




ĐỀ XUẤT: Bản End Theme của 5 Centimet Trên Giây!




- Truyện mở đầu bằng hình ảnh hai đứa trẻ nô đùa trên con đường về nhà dưới góc cây anh đào đang "độ mãn khai". Khi đó, cả hai đều có mong ước rằng năm sau, sẽ lại được cùng nhau ngắm cánh hoa anh đào rơi: "
'Này, hoa anh đào rơi như tuyết ấy nhỉ.'

'Thế à? Ừm, có vẻ thế….'

'Thôi bỏ đi.' Akari giọng thoáng giận dỗi, thoắt bước nhanh về phía trước rồi đột nhiên xoay người lại, buông một câu bí hiểm.
'Này, mình nghe nói là 5 centimet một giây đấy.'
'Cái gì cơ?'
'Nghĩ thử xem nào?'
'Mình không biết.'
'Thôi nào, động não chút xem, Takaki-kun.'
Nghĩ mãi vẫn không hiểu, tôi đành thú nhận mình không biết.
'Đó là vận tốc cánh hoa rơi đấy. Cánh hoa anh đào rơi với vận tốc 5 centimet một giây.'
5 centimet một giây. Nghe thật thú vị, tôi liền bảo 'Ồ, cậu biết nhiều thật ấy, Akari.'
'Hihihi...' Akari cười khúc khích.
'Mình còn biết nhiều nữa cơ. Mưa rơi 5 met một giây. Mây rơi 1 centimet một giây.'
'Mây? Ý cậu là mây trên trời á?'
'Ừ, mây trên trời đấy.'
'Mây cũng có thể rơi sao? Không phải chúng luôn trôi nổi vô định trên cao à?'
'Có thể chứ. Mây không thể bay mãi vì chúng chứa nhiều hơi nước. Những đám mây trông như đang nổi vì chúng to và cách xa mặt đất. Khi lượng hơi nước tích tụ tăng lên, mây sẽ ngày một lớn hơn và rơi xuống mặt đất dưới dạng mưa hoặc tuyết.'
'Ồ…' Vừa nói tôi vừa chăm chú ngước lên nhìn mây trên cao rồi lại ngó xuống tán hoa anh đào đầy háo hức. Giọng nói ngọt ngào, lanh lảnh của Akari khiến điều ấy nghe như một định luật quan trọng của vũ trụ. 5 centimet một giây."


- Akari phải chuyển về vùng Bắc Kanto sinh sống do công việc của bố mẹ. Khoảng sau nửa năm, cô bé gửi thư đến Tokyo chủ động liên lạc lại với Takaki, từ đó họ trao đổi thư từ với nhau. Không lâu sau Takaki cũng phải chuyển chỗ ở đến vùng đất Kagoshima. Khoảng cách địa lý hai người sắp xa nhau hơn. Nên họ quyết định hẹn gặp nhau lần cuối. Takaki đã dành ra 2 tuần viết thư cho Akari - bức thư tình đầu tiên. Nó chất chứa tất cả những cảm xúc chân thành nhất của cậu dành cho cô bé.



- Tôi rất thích (hoặc là được truyền cảm hứng để thích) một đoạn mô tả giấc mơ của Takaki trong khi viết bức thư tình đầu tiên đó: "Trong mơ tôi thường là một chú chim câu dang rộng cánh mà bay trong bầu trời đêm, xuyên qua đường hầm và những tòa cao ốc sừng sững của thành phố. Một cảm giác rùng mình khoái chí dâng trào trong chính tôi khi cảm nhận cái thân hình bé nhỏ của mình phóng vút đi với tốc độ gấp hàng chục hàng trăm lần so với việc chạy bộ trên mặt đất. Chú chim ấy vội vã bay đến một vùng đất xa xôi, nơi có một điều đặc biệt đang chờ đợi. Hòa mình vào một luồng gió thần tốc, chú chim thấy cả thành phố từ lúc nào đã bị bao phủ bởi cả nghìn dải ánh sáng. Thứ ánh xanh dịu nhẹ của những vì sao cao tít trên trời rũ xuống hòa với thứ ánh đỏ ấm áp của hàng chục chiếc xe điện hoạt động không ngừng nghỉ. Tokyo từ trên nhìn xuống bấy giờ trông chẳng khác nào một hệ thống động mạch, tĩnh mạch chằng chịt của một sinh vật khổng lồ đang ngủ yên trong lòng thành phố.


Tôi tiếp tục bay. Ánh sáng nhờ nhợ của ánh trăng chiếu qua những đám mây làm gờ của chúng ửng lên một màu xanh thẫm, làm tôi hoảng hồn cứ ngỡ mình mới ngủ quên mà cắm đầu xuống một đại dương rộng lớn nào vậy. Càng lên cao sự sống càng trở nên thưa thớt và cảnh vật thì càng kì ảo. Tôi như đang bay trong bầu khí quyển của một hành tinh khác. Cơ thể bao bọc trong lớp lông vũ run lên bần bật trong vui sướng, chưa bao giờ tôi được tự do làm bá chủ của một bầu trời như thế, một không gian rộng lớn như thế!


Biết mình sắp tới đích, tôi liền thu cánh mà háo hức lao xuống. Nơi cô ấy sống đã hiện ra trước mắt! Đó là những cánh đồng vắng hoe trải dài đến chân trời, đó là mái nhà trông như những ô vuông chấm thưa thớt trên bức họa làng quê điểm xuyến chút màu xanh lá mạ từ vài mảng rừng nhỏ xíu. Một vệt sáng bỗng dưng xẹt ngang qua, đó là đèn của xe lửa. Tôi chắc mẩm cái tôi con người đang ngồi trong đó, và ở trạm ga tôi thấy một cô gái chờ đợi. Cô bé có mái tóc ngắn ngang tai đang ngồi một mình, gần băng ghế có một cây anh đào lớn. Cây không có hoa nhưng tôi vẫn cảm nhận được luồng sinh khí toát ra ngoài lớp vỏ dày cui phủ đầy tuyết. Cô gái đã thấy tôi, cảm nhận được sự hiện diện của tôi rồi.


Đúng vậy, chẳng bao lâu nữa chúng ta sẽ gặp lại nhau!". Trong mơ Takaki hóa thành một con chim câu, tung cánh bay giữa khoảng trời rộng lớn, rồi cuối cùng đáp xuống nơi người con gái cậu hằng yêu mến.



- Tiếp theo, đây là một phân đoạn dài và quan trọng xuyên suốt bộ truyện: Cuộc hành trình của Takaki đến chỗ Akari.

+ Ngày hẹn Akari là một ngày mưa tầm tã, tiết trời âm u. Nửa mưa nửa tuyết (nói chung là vậy), rồi đến chiều chuyển hẳn thành tuyết.



+ Chuyến đi hôm đấy do tuyết rơi dày nên cứ liên tục bị trì hoãn, nhưng đáng kể đến là hai thời điểm:

~ Một là khi kim đồng hồ chỉ đúng giờ hẹn (19h) mà Takaki vẫn còn ở lưng chừng đoạn đường dẫn đến nơi Akari, lúc đó Takaki nghĩ: "Tôi cầu ước một sức mạnh siêu phàm nào đó có thể giữ chiếc kim phút không cho nó đến vị trí bảy giờ, nhưng trong cái hoàn cảnh mà xe thậm chí còn không nhích nổi đến một centimet nào thì tôi biết rằng lời ước đó hoàn toàn vô dụng. Không gian càng im ắng thì những tiếng 'tích tắc, tích tắc' càng nghe rõ mồn một, như dụ dỗ như hối thúc chủ nhân nó: 'Trễ rồi, bỏ cuộc đi!'. Lớp không khí lạnh đặc quánh như một cái lồng vô hình mà bao quanh làm tôi khó thở, mà co lại theo từng tiếng 'tích tắc' tàn nhẫn. Xe đến một nhà ga nhỏ tên là Nogi khi đồng hồ vừa điểm bảy giờ. Còn hai trạm dừng nữa mới là nhà ga Koyama cùng với ít nhất hai mươi phút – nếu không bị dừng – mới tới được trạm Iwafune, nơi Akari đang đợi. Hai tiếng đồng hồ đã trôi qua kể từ lúc mới rời nhà ga Oomiya, sự mất kiên nhẫn và nản chí lấp đầy tâm trí của tôi. Chưa bao giờ tôi thấy khổ sở như lúc này. Không còn biết lạnh là gì, tôi mơ hồ nhìn ra bầu trời chỉ còn một màu đen buồn bã và chợt rùng mình khi cái bao tử rỗng không bắt đầu cồn cào. Tôi chợt nhận ra là đã có ghế trống, đúng hơn thì tôi là người duy nhất còn đứng trong xe. Tôi ngồi uỵch lên một chiếc ghế, đôi chân đột ngột trở nên cứng đơ và tê rần. Mọi sự mỏi mệt từ nãy giờ dường như đã đổ ào ra từng cơ quan, từng tế bào mà không gì ngăn cản được. Tôi uể oải rút ra lá thư viết cho Akari và nhìn chằm chằm vào nó. Thời điểm chúng tôi hẹn nhau đã trôi qua. Có lẽ Akari đã bắt đầu thấy lo. Nghĩ đến việc mình lại làm Akari buồn khiến tôi nhớ về cuộc điện thoại trước kia (Takaki khi đó đã không thể nói một lời an ủi tử tế với Akari dẫu biết cô bé sẽ buồn hơn khi phải chuyển đi)...Tại sao mọi chuyện lại cứ phải như thế?"









~ Hai là khi Takaki đánh mất bức thư trong cơn bão tuyết. Đây là một bức thư rất quan trọng, (phần 3 có hé lộ nội dung đoạn cuối bức thư) vì nó chất chứa những nỗi lòng sâu thẳm nhất của cậu muốn gửi đến cô bé Akari. Nhưng cuối cùng gió tuyết lại thổi nó đi mất. Hoặc nói cách khác, Takaki đã lỡ đánh mất nó. Lúc này, Takaki thực sự cảm thấy như đây là khoảnh khắc đau khổ nhất cuộc đời mình: "Chuyến xe đi đến trạm Ryouke của tôi đã dừng hẳn. 'Vì tuyết rơi quá dày, chúng tôi buộc lòng phải dừng hoàn toàn lịch trình để tránh bất cứ rủi ro có thể xảy ra...', thông báo vang lên. 'Chúng tôi thành thật xin lỗi quý khách về sự bất tiện này, nhưng chúng tôi hiện vẫn chưa nhận được thời gian trì hoãn cụ thể của từng chuyến xe'. Cảnh vật bên ngoài chỉ còn phủ hai màu trắng đen, và thứ âm thanh duy nhất là tiếng gào rú của vô số những cơn gió làm mấy khung cửa kính va vào nhau lộp cộp. Họ nghĩ cái gì mà cho xe dừng ở nơi khỉ ho cò gáy này? Tôi nhìn vào đồng hồ - như cả chục lần trước đó – và nhận ra đã hai tiếng trôi qua từ giờ hẹn. Tôi gỡ chiếc đồng hồ ra và quẳng lên cái bệ nhỏ gần cửa sổ. Có nhìn bao nhiêu lần cũng vô ích, tôi chỉ biết cầu nguyện cho chiếc xe có thể chuyển động trở lại.







'Takaki-kun có khỏe không? Hôm nay tớ phải dậy sớm lên CLB nên tớ viết lá thư này trên xe đấy!', Akari đã một lần viết như thế...



Mỗi khi xem thư của Akari tôi hay tưởng tượng cảnh cô ấy đã viết nó ra sao. Cũng như mọi lần khác lúc nào tôi cũng thấy cô bé Akari ngồi một mình, luôn luôn cô độc như thế. Vâng, 'cô độc' có thể là từ ngữ hợp nhất dành cho chúng tôi. Tôi đã có bạn ở trường, nhiều là đằng khác. Nhưng chính vào lúc này đây, tôi, cũng ngồi một mình trên xe nhận ra rằng đây mới chính là con người thật của mình – một Toono Takaki hoàn-toàn-cô-độc. Giờ đây hơi ấm của máy sưởi không còn xua được cái lạnh lẽo đã hòa vào nỗi cô đơn của con người và sự trầm mặc của thiên nhiên. Tôi không còn muốn diễn tả cảm giác của mình lúc này nữa, đây chắc chắn là những thời khắc nghiệt ngã nhất trong cuộc đời tôi từng phải nếm trải.



Thời gian cứ như được tính bằng thiên nhiên kỷ trôi qua và tôi chỉ biết ngồi giấu mặt trong chiếc hoodie mà thấy cái lưng như muốn còng rụp xuống. Hai hàm răng đau buốt của tôi đã nghiến chặt nãy giờ để ngăn lại những giọt nước cứ chực trào ra nơi khóe mắt.
Tại sao chỉ mình tôi phải chịu đựng sự giày vò khủng khiếp này? Nghĩ đến việc Akari vẫn còn chờ ở điểm hẹn, trong thời tiết ngày càng lạnh lẽo này khiến tôi phát điên. Tôi không muốn, không dám nghĩ tới cảm nhận của cô ấy. Giờ đây tôi chỉ mong Akari đừng đợi thêm một giây nào nữa...
Akari à, nói với tớ rằng cậu đã... đã về rồi đi!


Nhưng làm sao có thể phủ nhận một sự thật là Akari sẽ vẫn chờ ở đó? Không phải là ước đoán, không phải là hy vọng, đó là một điều hiển nhiên mà tôi chỉ đơn thuần là 'biết' như vậy. Cái sự hiển nhiên ấy không mang lại hạnh phúc, chỉ có một nỗi tuyệt vọng đang kéo dài vô tận như những hạt tuyết rơi rụng ngoài kia...".


+ Khoảnh khắc đứng dưới cây anh đào giữa trời tuyết rét lạnh - thứ còn tối sâu hơn cả bóng đêm, họ đã trao cho nhau nụ hôn đầu đời: "Khoảnh khắc mà hai bờ môi nhẹ chạm vào nhau…
Đó là khoảnh khắc chứa đựng tất cả - từ cõi vô biên đến điểm đơn nhất, từ tâm hồn đến sâu thẳm trái tim tất thảy mọi thứ đều hiện lên rõ ràng đến kinh ngạc. Có cảm giác trong nụ hôn ấy chúng tôi đã trao cho nhau trọn vẹn cả mười ba năm cuộc đời với toàn bộ những tâm tư, tình cảm và những nỗi buồn dai dẳng khôn nguôi. Akari ở đây rồi! Akari mà tôi yêu đang ở đây! Không còn cơ hội nào khác nữa! Sau đêm nay thời gian sẽ lại chia rẽ và ép chúng tôi phải thích nghi với 'cuộc sống mới' một lần nữa. Tôi không muốn xa Akari, tôi trân trọng những giây phút này. Ấy thế mà tôi lại không thể làm gì, không dám nói gì, không hiểu phải lưu giữ và trân trọng tình cảm của cô ấy ra sao…
Tôi đã không biết yêu Akari như thế nào!", (bản anime) "Khi đó, nơi sự vĩnh hằng, trái tim và linh hồn tồn tại bỗng như hiện ra trước mắt tôi. Tôi cũng chợt hiểu ra ý nghĩa của mười ba năm cuộc đời mình, và của cả quãng đời còn lại. Tự dưng tôi cảm thấy thật tuyệt vọng. Hơi ấm và tâm hồn của Akari... tôi sẽ phải làm gì, sẽ phải mang chúng tới đâu... Đó là điều mà tôi không thể biết. Chúng tôi sẽ không thể ở bên nhau mãi mãi... là một sự thật mà tôi biết rõ. Cuộc đời bao la vẫn còn ở phía trước, một khoảng thời gian vô tận như trải ra phía trước chúng tôi. Nhưng... những nỗi lo âu mà tôi vừa nghĩ tới dần tan biến. Chỉ còn lại đôi môi mềm mại của Akari."/"Trong khoảnh khắc đó, tôi nghĩ mình chợt nhận ra đâu là nơi sự vĩnh hằng, trái tim và linh hồn thực sự tồn tại. Như thể tôi đã trao đi tất cả mọi trải nghiệm của mười ba năm cuộc đời mình trên hành tinh này. Nhưng sau đó, khoảnh khắc tiếp theo sau đó, tôi thấy thật đau buồn. Tôi sẽ phải làm gì với hơi ấm của Akari, với tâm hồn của cô ấy? Tôi đã chẳng thể nào biết được. Và đó là khi sự thật ấy trở nên rõ ràng trong tôi, rằng chúng tôi sẽ không bao giờ có thể mãi mãi ở cạnh bên nhau. Chúng tôi vẫn phải sống tiếp quãng đời còn lại phía trước... vẫn còn một khoảng thời gian rất dài. Nhưng những lo âu của tôi vừa chợt tan biến. Chỉ còn lại đôi môi mềm mại của Akari." - Khi đó, họ đã thực sự mong ước rằng có thể được cùng nhau ngắm cánh hoa anh đào rơi: "Ước gì những bông tuyết đang rơi kia hóa thành hoa anh đào." (lời của Akari ở phần 3 bản tiểu thuyết)


- Sáng hôm sau khi Akari tiễn Takaki ở sân ga, cô bé đã nói câu nói chạm đến đáy lòng Takaki: "Takaki à, tớ tin mọi chuyện với cậu rồi sẽ tốt đẹp thôi" (Takaki cảm thấy ân hận vì đã chẳng thể đáp lại câu nói ấy, đáp lại tấm lòng của Akari nhiều như tình cảm của cậu dành cho cô). Takaki không nói cho cô bé về bức thư cậu làm mất. Vì cậu nghĩ cậu sẽ đủ mạnh mẽ để giữ tình cảm dành cho Akari không bao giờ nhạt phai: "Tôi không nói cho Akari biết về chuyện lá thư và tôi làm mất nó như thế nào. Trong suốt chuyến đi đến Iwafune tôi đã luôn băn khoăn về việc làm sao chúng tôi còn có thể gặp nhau, không chỉ là đêm hôm ấy mà cả về sau nữa. Nhưng bằng một nụ hôn, chỉ một nụ hôn thôi, có lẽ đã thay đổi tất cả.". Nụ hôn như thông báo cho họ biết rằng sẽ chẳng còn cơ hội nào để gặp lại nhau nữa (thế giới của họ từ đây sẽ chẳng còn liên quan gì đến nhau nữa). Việc Takaki đánh mất bức thư đó là một chi tiết rất quan trọng. Và câu nói cuối cùng của Akari chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến tương lai của cậu bé: "Những lời nói cuối cùng của Akari như vừa phá tan một bức tường lớn trong tôi, vừa mở ra một điều gì đó đầy xa lạ vốn thuộc về bản thân nhưng chính bản thân cũng không thể hiểu được. Đâu đó trong tôi đã mơ hồ linh cảm rằng: vào một thời điểm nào đó trong một tương lai rất đỗi xa xôi, những lời nói của Akari sẽ trở thành nguồn động viên lớn lao dành cho tôi!"



- Chuyển đến vùng đảo mới, quen biết thêm nhiều người mới, cũng có một cô bé thầm mếm mộ Takaki là Kanae, Takaki và Akari thật ra sau đó vẫn giữ liên lạc với nhau. Nhưng, những bức thư ngày một thưa dần, rồi mất hẳn liên lạc. Takaki bắt đầu có thói quen soạn tin nhắn mà không gửi đi, rồi dần dần những tin nhắn đó trở thành độc thoại, cậu nghĩ đó chính là kết thúc giai đoạn chuẩn bị tiến vào tương lai. Nhưng chẳng phải vậy, theo từng lá thư thưa dần tình cảm của cậu cũng phai nhạt dần ----> Takaki quyết định từ bỏ bản thân (vì cậu không thể chấp nhận nổi việc bản thân mình phản bội lại lời hứa "mãi yêu" dành cho Akari). Takaki đã trót đánh mất bức thư tình đầu tiên ấy (bức thư chứa đựng toàn bộ tấm chân tình của cậu dành cho Akari) nên không thể trao gửi cho cô, cũng chẳng thể níu giữ cho riêng mình, mà mạnh mẽ tiến về tương lai: "Thực sự là một hành trình xa xăm và cô đơn ngoài sức tưởng tượng... để tồn tại trong bóng đêm sâu thẳm... (có thể sẽ không bao giờ gặp được một nguyên tử Hydro nào) với niềm tin vững chắc rằng đâu đó, trong tận nơi sâu thẳm của bóng tối, bí mật của vũ trụ sẽ hiện ra. Thế rồi chúng ta hướng về đâu? Chúng ta sẽ đi được bao xa?
Từ khi nào mà mình bắt đầu viết tin nhắn mà không bao giờ gửi đi. Những lá thư sẽ mất đi ý nghĩa nếu như chúng không còn quan trọng nữa. Chúng như sợi dây liên kết giúp chúng ta luôn nhớ về nhau, dù ở phương trời nào đi chăng nữa. Vậy mà giờ đây, chính tớ cũng không nhớ nổi bức thư đầu tiên là được gửi khi nào nữa. Chẳng lẽ những tình cảm đó đã rời xa chúng ta rồi sao? Chẳng lẽ những nhớ nhung đó đã dần phai nhòa rồi sao? Tớ đã luôn nghĩ rằng dù không thể gặp cậu, không thể ở bên cậu thì những tình cảm của tớ dành cho cậu sẽ mãi không thay đổi."/"Đó thực sự là một hành trình dài và cô độc ngoài sức tưởng tượng. Một mình di chuyển trong bóng tối mịt mờ, ngay cả cơ hội gặp một nguyên tử hydro cũng không có. Nhưng tớ có niềm tin vững chắc rằng đây là cơ hội để tiến gần hơn đến những bí mật còn ẩn giấu trên thế giới. Chúng ta sẽ phải đi bao xa? Chúng ta có thể đi được xa tới mức nào?
Không biết từ lúc nào... tôi bắt đầu viết những tin nhắn mà không bao giờ gửi đi.
Tớ không nhớ ai trong hai đứa mình ngừng việc viết thư trước. Những lá thư sẽ mất đi ý nghĩa vốn có nếu chúng không còn quan trọng. Chúng ta của hiện tại, dường như đang cắt đứt những sợi dây liên kết giúp chúng ta luôn nhớ về nhau... và dường như đang chạy trốn sự thật rằng chúng ta cách nhau quá xa. Để rồi... những điều đó dần trở thành những câu từ sáo rỗng." (trích bản truyện tranh, và một chút bản anime). Takaki giống như một chiếc tàu du hành vũ trụ, phóng vào bóng đêm sâu thẳm trong cô độc với niềm tin rằng sẽ lại tìm thấy những xúc cảm chân thành khi xưa, mà chẳng biết phải đi về đâu, phải đi bao xa.



- Cũng trong bản truyện tranh, khi nhìn ngắm tàu vũ trụ bay vụt lên không gian cùng Takaki, Kanae đã nghĩ: "Con tàu kia, đang liều mình bay vào khoảng không tăm tối và trống rỗng. Tiến xa, rất xa, hướng tới điểm tận cùng của vũ trụ bao la. Con tàu ngốc nghếch đó... đang cố tìm kiếm trong tuyệt vọng. Thực tế, mình đã hiểu một điều... Mình đã cố dối lòng mình và vờ như không biết, mình đã huyễn hoặc bản thân rằng chỉ cần lướt sóng vững vàng, là mình có thể thay đổi được bản thân. Tohno thật tốt bụng, cậu ấy quá dịu dàng, dù luôn chờ mình và luôn đi cạnh mình, nhưng ánh mắt chưa từng hướng vào mình. Ánh mắt đó luôn nhìn qua mình và hướng về nơi nào đó, rất xa... rất xa..."/"Quả tên lửa kia... đang cố hết sức vươn mình vào khoảng không tăm tối... Phi thuyền ngốc nghếch đó... đang cố đeo đuổi trong tuyệt vọng... Thực ra... tôi đã hiểu từ lâu rồi. Tôi đã tự dối lòng và vờ như không biết... Đã tự huyễn hoặc bản thân rằng nếu lướt sóng thành công thì có thể thay đổi được tất cả. Tohno thật dịu dàng... Quá đỗi dịu dàng... Cậu ấy luôn dừng lại... Nhưng ánh mắt lại không hướng vào mình... Tohno luôn nhìn về phía mình. Nhưng ánh mắt dường như hướng về một nơi nào đó rất xa xăm. Có lẽ mãi mãi... cậu ấy cũng không nhìn thấy mình.". Hay trong bản anime, Kanae đã nghĩ: "Chúng ta vươn tay cố với lấy thiên đàng một cách liều lĩnh và mù quáng. Phóng một vật thể đồ sộ như vậy xuyên qua bầu trời, cố hướng đôi mắt tới bóng đêm trong vũ trụ xa xôi. Dù chỉ thỉnh thoảng nhưng mình chợt nhận ra vì sao Tohno (Takaki) không giống với những người khác. Và khi đó, mình cũng hiểu được rằng Tohno sẽ không bao giờ để mắt tới mình. Vì thế hôm đó mình đã không nói gì với Tohno. Mặc dù Tohno rất tử tế, cậu ấy rất tử tế, nhưng... Nhưng, Tohno luôn luôn hướng về một nơi xa xăm nào đó, xa hơn mình rất nhiều. Mình sẽ không bao giờ đáp ứng được ước nguyện của Tohno."/"Chúng ta tuyệt vọng vươn mình qua những tầng mây. Phóng những vật thể to lớn như thế này trong khi hướng tầm nhìn vào khoảng không trong vũ trụ. Tôi nghĩ đó là khi tôi nhận ra điều gì khiến Tohno không giống với những người khác. Và đó cũng là khi... một điều trở nên thật rõ ràng đến đau đớn...rằng cậu ấy không thực sự nhìn về phía tôi. Vì thế ngày hôm đó tôi đã chẳng thể nói cho cậu ấy tình cảm của chính mình. Tohno thật tử tế... vô cùng tử tế. Nhưng cậu ấy luôn nhìn đến một thứ gì đó vượt qua cả tôi. Một thứ rất đỗi xa xôi. Cậu ấy sẽ không bao giờ đáp lại tình cảm của tôi."



- Trong phần 2 bản anime, Takaki có mơ một giấc mơ (có lẽ là năm cuối cấp, trong nội dung tin nhắn của Takaki soạn): "Đêm qua tôi có một giấc mơ. Tôi đi bộ trên cánh đồng ở bề mặt một hành tinh khác với người con gái nào đó. Như thường lệ, tôi không thấy rõ mặt. Bầu không khí rất hoài niệm."


- Anh trưởng thành và quyết định chuyển đến Tokyo học đại học. Ở đây, anh quen biết thêm nhiều bạn mới, làm thêm nhiều công việc và cũng có những trải nghiệm mới.

[Sống ở đồng quê một cách bình lặng thích hợp với Takaki hơn; phải chật vật rất nhiều và tốn thời gian rất lâu để anh quen được không khí bộn bề, tấp nập ở thành phố này. Nhưng vẻ đẹp của Tokyo không ngừng khuấy động cảm xúc trong anh (có gợi nhắc mơ hồ những cảm xúc cũ, cũng có tạo lập những cảm xúc mới), thứ mà chẳng nơi nào có thể làm được ----> quyết định sẽ sống ở đây đến hết đời.]


- Hai mối tình hồi anh học đại học đã để lại trong anh vô vàn cảm xúc. Và cả mối tình thứ ba với Mizuno cũng vậy. Nhưng vì một phần bản thân anh vẫn luôn không chấp nhận con người hiện tại của mình nên họ đã chẳng thể nào cảm nhận được con người thật của anh (không cảm nhận được toàn bộ bản thân anh). Đó là lý do khiến 3 cuộc tình đó còn dang dở: Họ không cảm nhận được tình yêu của anh dành cho họ, họ cũng cảm thấy lạc lõng (chơi vơi) trong chính tình cảm của họ dành cho anh, họ không hiểu nổi anh: "Dù cho chúng ta có gửi một ngàn tin nhắn, trái tim hai người vẫn không thể tiến gần thêm một centimet nào." (bản anime)

[Với Mizuno, mối tình của họ dần nhạt phai trong khi cả hai bộn bề lo toan công việc (không thể gặp nhau thường xuyên) và cả hai cũng bắt đầu quá mệt mỏi để sắp xếp cho nhau. Anh chia tay cô gần như cùng lúc với thời gian nghỉ việc.]

[Một vài phân đoạn chứng tỏ Takaki đã đánh mất một phần bản thân mình: Khi anh học cao trung, anh từng nói với cô bé Kanae rằng anh cũng không chắc về tương lai, anh chỉ làm những việc anh có thể làm, nhưng thuở nhỏ cậu bé Takaki từng ước mơ trở thành một phi hành gia - điều khá xa tầm với; hay như khi Mizuno hỏi ước mơ khi nhỏ của anh là gì, anh đã trả lời rằng anh không có ước mơ gì đặc biệt; hay trong bản truyện tranh, Takaki có nói (với Mizuno) (phân đoạn này ở giai đoạn khi Takaki cùng Mizuno quay trở về bến ga dẫn đến Iwafune mà 15 năm trước Takaki tự mình đi, nói chung khúc sau sẽ có đề cập đến nhưng không đề cập lại đoạn này đâu nhá!) rằng kể từ khi sống ở Kagoshima, tình cảm dành cho Akari trong anh bắt đầu phai nhòa đi, mà anh thì chẳng thể nào chấp nhận nổi cái bản thân đang dần quên đi thứ cảm xúc chân thật đó, thế nên anh đã luôn nghĩ cậu bé Takaki sống ở đó không phải là bản thân anh ----> anh cảm thấy như đang bị con người thật của mình theo dõi từ trên không trung và luôn trách móc vì để mất những thứ quan trọng: "Anh không thể đáp lại những tìm cảm của em là do sự lúng túng trong chính con người anh. Điều này có thể bắt đầu từ lúc anh chuyển đến Tanegashima. Từ hồi đó, anh đã luôn cho rằng cậu bé Takaki sống ở đó không phải là anh. Cậu Takaki đó có thể thích và hẹn hò với rất nhiều người, có thể tận tâm vì công việc và sống đúng phép tắc. Con người thật của anh luôn nghĩ rằng đó là Takaki mà mọi người biết đến. 'Mình vẫn đang cố gắng đúng không?'. Cứ như thể anh đang bị theo dõi vậy, và luôn bị trách móc vì đã coi thường những thứ quan trọng... Vậy đấy, kể từ khi từ bỏ nó (cái bản thân đó), anh đã không còn lựa chọn nào ngoài việc không nhìn thẳng vào mặt em nữa. Ngay cả nỗi ám ảnh phải cố gắng hết mình và những người mà anh yêu quý, anh đã hoàn toàn sụp đổ. Anh không bao giờ có thể tha thứ cho mình vì đã không biết nắm lấy tình cảm chân thật đó (ý chỉ tình cảm của Akari). Những cảm xúc chân thành và tha thiết nhất mà anh từng có, anh đã vờ không biết đến nó và để nó nhạt phai."/"Dù họ nói vậy, anh cũng chẳng thể thay đổi được gì, anh ý thức được điều đó. Có lẽ bắt đầu từ lúc anh chuyển đến Tanegashima. Anh luôn cho rằng cái người tên Takaki sống ở nơi ấy vốn không phải là con người thật của anh. Cậu Takaki đó có thể thích nhiều người và hẹn hò với họ. Có thể cống hiến cho công việc, sống một cuộc đời thật tốt đẹp. Anh luôn cảm giác rằng con người thật của mình chỉ nhìn mọi thứ từ bên ngoài. Quan sát xem mọi việc có tiến triển hay không và tự dày vò bản thân khi để mất những thứ quan trọng... Đúng là... anh không muốn gặp bố mẹ em vì anh định nghỉ việc. Nhưng đó chỉ là một phần thôi. Ngay cả nỗi ám ảnh phải tiến về phía trước... hay việc thích một cô gái nào đó... đều là thất bại của anh. Trước kia anh từng có những suy nghĩ rất nghiêm túc... những cảm xúc tha thiết... và chân thật. Anh đã không biết giữ gìn những cảm xúc ấy. Đấy là điều mà anh không bao giờ có thể tha thứ cho bản thân. Anh đã vờ như không nhìn thấy nó và để nó dần nhạt nhòa trong tâm trí." Dựa vào bản truyện tranh, Mizuno nói với Takaki (buổi sáng sau ngày anh và cô đến bến ga đó, khi cô đến nhà Takaki thu dọn đồ đạt của cô và chuẩn bị nói lời chia tay, cũng sẽ có nhắc tới ở những đoạn sau nhưng không nhắc lại nội dung khúc này đâu XD), rằng những ân hận khi đó tạo nên con người anh lúc này, mà Mizuno yêu anh của lúc này - một người yếu đuối nhưng luôn nghĩ đến trách nhiệm, một người chỉ luôn hướng về quá khứ. Nên tôi mới đề cập đến vấn đề của Takaki là đánh mất một phần bản thân (nhưng thiết nghĩ đánh mất một phần bản thân hay đánh mất bản thân thì cũng như nhau thôi), bởi phần bản thân mà anh tin là con người thật của chính mình như đã tách ra khỏi bản thân và oán trách con người hiện tại của anh ----> Takaki như không sống ở thực tại, lúc nào cũng cứ như đang cô độc sống ở một thế giới khác. Tổng kết: Con người hiện tại của Takaki đã đánh mất đi một phần bản thân mình, còn một phần bản thân đã bị đánh mất mà anh luôn nghĩ đó mới là con người thật của mình lại không thể chấp nhận nổi con người hiện tại của anh.]


- Những cảm xúc còn dang dở của anh khi trưởng thành: "Khoảnh khắc ưa thích của anh hàng ngày là lúc tàu đi qua gần Ogikubo, được ngắm nhìn những tòa nhà cao chót vót phía Tây Shinjuku, khi khoảng cách giữa chúng mỗi lúc một thưa dần. Anh ngồi trong con tàu gần như trống rỗng, vắng ngang chuyến tàu cuối trở về Tokyo, trùm lên mình bộ vét công sở cùng bao mệt mỏi dồn tụ trong ngày – một cảm giác khá nhẹ nhõm. Anh thường lảng ánh nhìn ra xa khi các tòa cao ốc dần dần che khuất nhau, hòa cùng nhịp lắc lư của con tàu. Nền trời đêm Tokyo sáng lạ lùng, làm nổi bật những bóng đen của các tòa nhà trong thành phố. Một vài ô cửa nhỏ sáng đèn báo hiệu còn người thức làm việc đến tận giờ này. Ánh đèn hiệu nhấp nháy màu đỏ của những chiếc phi cơ trên cao trông như đang phập phồng thở. Đến bây giờ, trong anh vẫn thường trực cảm giác muốn dõi theo, muốn vươn tới một điều gì đó, đẹp đẽ mà xa vời. Trái tim anh bất giác xao động quá.", "Khi đèn tắt trong căn hộ gần đường tàu của Mizuno và hai người chui vào chăn với nhau, anh thường ngắm nhìn bầu trời xa xa ngoài cửa sổ. Sao trời sáng rõ như đêm mùa đông. Bên ngoài, có thể trời đang lạnh cóng nhưng trong nhà, nhiệt độ không lạnh đến độ nhìn thấy hơi thở của chính mình. Chỗ Mizuno gối đầu vào vai anh thật ấm. Tiếng tàu chạy leng keng trên đường ray nghe như một âm thanh huyền bí nào đó. Anh chợt có cảm giác tựa hồ như đang ở một nơi khác, mà phải chăng, là nơi trái tim anh hằng ngóng trông.", "Hàng ngày, anh rời nhà lúc tám rưỡi sáng và quay về khi đã hơn một giờ sáng. Vòng lặp cuộc sống cứ thế tiếp diễn. Những tòa cao ốc phía Tây Shinjuku vẫn đẹp hớp hồn người bất kể trong tiết trời nào, thậm chí còn tráng lệ hơn mỗi năm qua đi. Thỉnh thoảng, vẻ đẹp ấy nhen nhóm trong lòng anh một điều gì đó, một điều khó mà mường tượng cụ thể.". Anh không nhớ nổi những cảm xúc đó đến từ đâu, và anh cứ luôn tìm kiếm những cảm xúc trong quá khứ với hy vọng rằng sẽ lấy lại được những cảm xúc mà anh đã đánh mất, sẽ lấy lại được một phần bản thân khi xưa: "Đam mê với phần cứng dạy anh cách trân trọng máy tính, nhờ đó, anh dần thành thạo trong công tác lập trình. Anh chỉ biết một chút kiến thức Vật lý Lượng tử đằng sau cấu trúc của chất bán dẫn, nhưng vẫn không tài nào kềm được hứng khởi với chu trình công việc hàng ngày, thứ cho anh cơ hội kiểm soát một công cụ vô cùng phức tạp. Thật thần kỳ. Công cụ ấy là biểu trưng cho sự thống nhất giữa các định luật của Thuyết tương đối, lý thuyết vật lý lượng tử ở quy mô nanomet, và hầu hết các Lý thuyết dây. Anh tin máy tính là chìa khóa giải đáp bí ẩn của thế giới, bí ẩn đưa anh về những ước mơ cùng xúc cảm ngày xưa, về chốn cũ dấu yêu, về bản nhạc ưa thích hồi còn đi học, và về lời hứa còn bỏ ngỏ với người con gái đặc biệt ấy (đó là lời hứa "mãi yêu" được nói đến trong bức thư Takaki đánh mất cùng cơn gió tuyết năm nào). Dù không có gì đảm bảo những điều đó sẽ thành hiện thực, anh vẫn nghĩ suy như thế. Anh lại vùi đầu vào công việc, như người nghệ sĩ cô đơn cứ miên man độc thoại với nhạc cụ của mình.", "Anh luôn mệt mỏi kiếm tìm nơi mình thuộc về. Đến tận bây giờ, anh vẫn có cảm tưởng như chưa tìm thấy nơi chốn ấy. Như không theo đuổi điều gì cụ thể cả. Như không hề tìm kiếm 'cái tôi đích thực'. Như đang ở lưng chừng một điều gì đó. Nhưng rốt cuộc, đó là cái gì?"



- Ấn tượng về Akari trong Takaki chỉ còn là: "Giờ ngẫm lại, anh nhớ mình từng có thói quen soạn thư điện tử trong di động nhưng không gửi cho ai cả. Thoạt tiên, anh viết cho một cô gái mặc dù không biết địa chỉ thư điện tử của cô. Họ đã mất liên lạc từ rất lâu. Kể cả sau đó, anh vẫn tiếp tục viết, những mong bộc bạch với cô tình cảm chất chứa trong lòng. Lần nào soạn xong, anh đều xóa đi. Việc đó, như một bước chuẩn bị, một bước chạy thử trước khi anh đơn độc bước vào cuộc đời. Ít lâu sau, khi những bức thư đó chẳng còn hướng đến một người cụ thể nào và chuyển sang độc thoại nội tâm, thói quen tự soạn tin nhắn biến mất. Đó là khi anh sẵn sàng cho cuộc hành trình lớn. Anh không gửi lá thư nào cho 'cô ấy' nữa. Anh biết mình sẽ không nhận được thư nào từ 'cô ấy' đâu. Nghĩ đến đấy, đau khổ và thất vọng lại dâng đầy trong anh. Anh ngạc nhiên vì những xúc cảm ấy vẫn tồn tại đến tận giờ và chợt nhận ra, anh chưa hề thay đổi chút nào. Anh vẫn là con người thiếu hiểu biết, ngạo mạn, độc ác lúc đó. Mắt anh nhắm nghiền.". Giờ đây, nhớ về Akari trong anh chỉ thấy tuyệt vọng, những cảm xúc của cậu bé Takaki năm ấy dành cho Akari (nguồn động lực, niềm an ủi, động viên, tình yêu chân thành) đã bị trôi tụt về phương trời quá khứ xa xôi nào đó mà anh không nhớ ra nổi, mà anh vẫn mải miết tìm kiếm.





- Ban đầu, anh chọn nghề lập trình vì muốn tìm lại những cảm xúc xưa cũ, muốn tìm lại một phần bản thân bị đánh mất. Nhưng sau 3 năm, công việc của anh gặp trục trặc, anh khiến cấp trên của mình bị thuyên chuyển trong khi đưa ra giải pháp hoàn thành dự án. Anh cũng bắt đầu dần đánh mất cảm giác thấy thú vị với lập trình. Vào cuối thu (trước khi dự án kết thúc 3 tháng), Takaki quyết định xin thôi việc và sẽ ở lại hoàn thành dự án và xử lý hậu kỳ. Có nghĩa là khoảng tháng Hai sẽ chính thức nghỉ việc. Thời gian này anh cũng chưa từng gặp mặt Mizuno lần nào kể từ lần ăn sáng cuối cùng với cô 3 tháng trước (mà lần ăn sáng đó cũng là cuộc gặp mặt hiếm hoi sau 2 tháng không gặp nhau), họ chỉ trao đổi qua thư điện tử 1 tuần 2-3 lần. Giai đoạn hoàn thành dự án cực kỳ mệt mỏi, cuộc sống của anh cũng trở về cô đơn lạnh lẽo (như những ngày tháng chỉ có một mình anh).


- Để rồi... "Một ngày, khi ngồi trên chuyến tàu cuối cùng của tuyến Trung tâm, anh bỗng thở dài thườn thượt.
Con tàu đêm muộn hướng về phía Tokyo trống hoác, vương đầy mùi rượu và mệt mỏi như thường lệ. Khi nhìn ánh sáng trên các tòa cao ốc phía Nakano, lắng nghe nhịp lắc lư của tàu, anh chợt có cảm giác như ai đó đang nhìn mình chăm chú từ trên cao. Dãy đèn mờ mờ chiếu thẳng từ các tòa nhà cao tầng xuống mặt đất trông xa như những bia đá.
Một cơn gió mạnh chợt thốc đến khiến ánh đèn từ đô thị phía xa chao đảo như những vì sao đang nhấp nháy. Anh đắm chìm trong thứ ánh sáng đó, cảm giác tựa hồ như đang dạo bước trên bề mặt một hành tinh khổng lồ.
Tàu dừng ở ga Shinjuku và lúc đi xuống, anh không kìm được mong muốn ngoái lại nhìn chỗ mình vừa ngồi. Hình ảnh bản thân rã rời, mệt mỏi trong bộ đồ công sở ghim chặt trong tâm trí anh.
Đến tận giờ, anh vẫn chưa quen nổi Tokyo, với những băng ghế đá dọc nhà ga, hàng dài những máy bán vé tự động hay những toa tàu điện ngầm với hàng dãy người xếp hàng." Liên tưởng Takaki lúc này, một Takaki 30 tuổi vốn đã sống nhiều năm ở Tokyo và đã trưởng thành, với Takaki thuở ấu thơ, một Takaki chưa quen với cuộc sống tấp nập ở Tokyo và nhờ có cô bé Akari bên cạnh động viên mới có thể tiếp tục ---->Takaki rồi sẽ nhớ lại những cảm xúc của cậu bé Takaki năm nào, thứ anh đã đánh mất trong cuồng quay của thực tại.
- Theo bản truyện tranh, sau đoạn nội dung này, Takaki đã gặp Mizuno sau 3 tháng để nói cô biết quyết định nghỉ việc của anh. Cô cũng đề nghị rằng hãy cùng gặp mặt bố mẹ cô, nhưng Takaki đã từ chối, với lý do rằng anh vừa mới nghỉ việc nên chưa ổn định, anh vẫn chưa thể nghĩ gì về tương lai của hai người. Kể từ đây, anh bắt đầu lẩn tránh các cuộc gọi, tin nhắn cô gửi.
- Một đêm Giáng sinh, khi dự án của anh đã kết thúc, mà anh chẳng có cảm xúc gì khác ngoài chuyện ngày hôm nay còn mệt hơn hôm qua. Thế rồi điện thoại đổ chuông, là Mizuno gọi, anh không muốn bắt máy, anh linh tính được mối quan hệ này đang dần đi đến hồi kết. Lúc này, anh thấy đau khổ hơn bao giờ hết. Takaki của tuổi trưởng thành - anh của bây giờ, đang dần đánh mất mọi thứ. Công việc, hứng thú với lập trình, mối quan hệ với Mizuno, anh cảm thấy lạc lõng giữa Tokyo rộng lớn, đến giờ anh vẫn chưa quen nổi Tokyo. Anh thực sự cần một lời an ủi ngay lúc này. Và khi tuyết rơi, anh đột nhiên nhớ đến câu nói năm nào của Akari, một thứ cảm xúc thuở non trẻ trong anh (thứ vốn đã bị đánh mất mà anh cứ mải miết tìm kiếm) như bừng tỉnh: "Những tòa nhà tối đen như mực cản một nửa tầm nhìn của anh. Vài cửa sổ còn leo lét sáng đèn, xa hơn nữa là đèn máy bay nhấp nháy và xa tận cùng là bầu trời đêm không một ánh sao. Thế rồi, những bông tuyết trắng bỗng thi nhau sà xuống.
Tuyết đang rơi.
Chỉ một câu thôi, anh thầm nhủ.
Mình chỉ muốn nghe câu nói đó. Chỉ duy nhất một câu mình muốn nghe lúc này. Sao không ai nói với tôi cả? Anh biết mình đang ích kỉ nhưng anh không thể sống mà không khao khát được nghe câu nói đó. Anh chợt nhận ra đó là điều anh hằng mong suốt bấy lâu nay, như thể tuyết đã giật tung cánh cửa bị khóa chặt trong sâu thẳm trái tim anh.
Anh muốn nghe từng từ người con gái ấy nói với anh ngày đó.
'Tớ tin mọi chuyện với cậu rồi sẽ tốt đẹp thôi, Takaki-kun.'". Liên tưởng đến buổi sáng khi chia tay Akari ở sân ga, cậu bé khi ấy cũng có cảm giác như câu nói "Takaki-kun, tớ tin mọi chuyện với cậu rồi sẽ tốt đẹp thôi" vừa mới mở tung một cánh cửa nằm sâu trong trái tim cậu. Thì lúc này, lúc mà Takaki trưởng thành cần một lời an ủi, động viên nhất, lâu rồi chưa ngắm tuyết rơi khiến anh cảm thấy như cánh cửa nằm sâu trong trái tim anh vừa được mở ra, và rồi anh chợt nhớ lại câu nói đó. Anh nhớ lại một chuyện rất quan trọng, rằng cô bé Akari đã từng là một niềm an ủi quý báu nhất của cậu bé Takaki khi ấy - một phần bản thân đã mất từ lâu. Anh một lần nữa phải đối diện với nó (những cảm xúc của cậu bé Takaki 13 tuổi).





- Trong bản truyện tranh, một chi tiết được thêm vào cốt truyện chính. Đó là Mizuno tìm đến Takaki ở cơ quan và muốn anh cho cô thấy một con người khác nằm sâu trong anh, vì cô không muốn mối quan hệ này cứ thế kết thúc không rõ ràng. Anh đưa Mizuno quay trở lại các tuyến ga dẫn đến Iwafune - nơi anh chưa lần nào quay trở lại. Trên chuyến tàu, những lời anh nói ra đã làm tổn thương Mizuno rất nhiều. Cũng trên chuyến tàu đó, anh chợt nhớ đến khoảng thời gian xưa, khi cậu bé Takaki ngồi đơn độc tại hàng ghế tàu sau khi đánh mất bức thư. Cậu bé đó ghét anh của lúc này. Ghét anh không giữ được lời hứa sẽ bảo vệ tình cảm dành cho Akari, đánh mất những ký ức, cảm xúc dành cho cô bé mà quay lại chỗ này với một người con gái khác. Và rồi, anh tự nhốt mình trên con tàu đó (tự trách) vì không chấp nhận nổi bản thân lúc này, bỏ mặc Mizuno tại lưng chừng đoạn đường. Việc quay trở về nơi đây có chút quá sức đối với anh.
- Sáng hôm sau (trong bản truyện tranh), Takaki nói với Mizuno: "Hồi còn bé anh đã rất thích một cô gái. Nhưng bọn anh phải cách xa nhau. Tuy vậy, anh vẫn tin rằng lòng mình sẽ không thay đổi. Nhưng cuối cùng những bức thư đó không còn đủ sức gắn kết anh và cô ấy nữa. Điều mà anh muốn nói với cô ấy lại luôn nghẹn ứ trong cổ họng, ngay cả bức thư anh định đưa cho cô ấy cũng... Đây là ký ức mà anh không hề muốn nói có bất cứ ai. Nhưng nó để lại trong anh những cảm xúc đầy ý nghĩa nhất, và cũng vì thế anh đã làm tổn thương rất nhiều người. Đó là lý lo tại sao, anh muốn mình trở nên mạnh mẽ khi chào tạm biệt cô ấy lúc rời khỏi Iwafune. Phải mạnh mẽ để bảo vệ cô ấy, phải mạnh mẽ để giữ gìn những tình cảm này dù cho hai đứa không ở bên nhau. Đó là lý do duy nhất khiến anh có động lực trong cuộc sống này. Thế nhưng, điều ước đó đã biến mất trong cuồng quay của cuộc đời. Và anh càng ngày càng cảm thấy ân hận và đau đớn hơn. 'Mình không thuộc về nơi này, mình không chấp nhận con người hiện tại của mình'. Những ý nghĩ đó chiếm hết tâm trí anh. Anh đã phản bội cả cô ấy, và chính anh... Takaki của ngày đó."/"Hồi nhỏ, anh đã rất thích một cô bé. Và rồi bọn anh phải xa cách nhau. Tuy vậy, anh vẫn tin tưởng vào tình cảm của mình. Nhưng những bức thư cũng không thể lấp đầy được khoảng cách. Điều anh muốn nói với cô ấy nhất lại vĩnh viễn không thể thốt nên lời. Cả bức thư mà anh muốn trao cho cô ấy cũng... Đây là ký ức mà anh luôn muốn giấu kín. Nhưng nó để lại trong anh những cảm xúc đáng trân trọng nhất. Cũng chính vì thế anh đã tổn thương rất nhiều người. Bởi vậy... khi anh rời Iwafune... tạm biệt cô ấy... anh đã muốn mình trở nên mạnh mẽ. Đủ mạnh mẽ để có thể bảo vệ cô ấy, để gìn giữ những tình cảm này dù cho hai đứa ở cách xa nhau. Đó dường như trở thành kim chỉ nam trong cuộc sống của anh... Thế nhưng ước nguyện trong trẻo ấy lại chịu thua và tan biến trước hiện thực cuộc sống. Anh ngày càng cảm thấy ân hận. Ngày càng quay cuồng và đau khổ hơn. 'Tôi không thuộc về nơi này. Tôi không chấp nhận con người của mình.' Tâm trí anh chỉ còn những suy nghĩ như vậy. Anh cảm thấy mình giống như đang phản bội cô ấy... phản bội chính bản thân mình của ngày xưa." Và chắc chắn rằng những lời nói của Mizuno sau đó đã tác động rất lớn đến Takaki (nội dung những câu nói này tôi đã đề cập ở một đoạn nào đó bên trên rồi ấy). Lời cuối cùng cô (Mizuno) nói với anh: "Hôm nay, chúng ta chia tay nhé. Nhưng mà... sẽ rất tuyệt nếu sau này chúng ta gặp lại nhau không phải như thế này... mà là hai con người mới, và một khởi đầu mới. Đó không phải là một lời hứa, được không anh? Nếu như em ước điều đó xảy ra...". "Đó không phải là một lời hứa" nên Takaki sẽ không cần phải ám ảnh việc thực hiện nó, như cách anh ám ảnh việc phải thực hiện lời hứa (với bản thân) thuở đó (lời hứa mãi yêu được đề cập trong bức thư Takaki đã đánh mất trong gió tuyết) để rồi ân hận vì không thể. Sau đó, anh cảm thấy: "Cuộc sống này luôn vương đầy những nỗi buồn.
Tohno Takaki cứ quẩn quanh với suy nghĩ đó khi bật đèn lên. Giống như những nơi bụi phủ dày từng lớp lúc nào chẳng hay, căn hộ của anh giờ tuyền một màu buồn bã.
Nhà tắm chỉ còn một chiếc bàn chải. Anh không cần sửa soạn ga giường cho ai đó nữa. Chẳng còn danh sách dài những cuộc gọi và tin nhắn trong điện thoại anh.
Anh trở về nhà trên chuyến tàu cuối ngày như thường lệ, tháo bỏ cà vạt và treo áo khoác lên. Có lẽ Mizuno còn bị tổn thương hơn nhiều, anh thầm nghĩ lúc lấy một lon bia khỏi tủ lạnh. Anh thường ngủ lại nhà Mizuno nhiều hơn là ngược lại vì nhà cô ấy ở Nishikokubuji nằm ngay trên tuyến đường tàu anh thường bắt tới cơ quan. Anh thực tình muốn xin lỗi cô. Anh không bao giờ muốn bỏ mặc cô trong đau khổ.
Khí lạnh ngoài trời và vị lạnh của bia trôi xuống dạ dày như muốn tước đoạt hơi ấm khỏi cơ thể anh."








- Bức thư điện tử cuối cùng từ Mizuno: "'Đến bây giờ em vẫn yêu anh.' Mizuno viết trong thư điện tử cuối cùng gửi anh.
'Em nghĩ mình vẫn sẽ yêu anh như em đã từng yêu. Với em, anh luôn là mẫu đàn ông ân cần, chu đáo em tìm kiếm, dù rằng anh có chút gì đó hơi xa cách.'
'Ngày mới hẹn hò với anh, lần đầu tiên em nhận ra một người dễ bị hớp hồn bởi người khác thế nào. Mỗi ngày qua, em thêm yêu anh nhiều hơn. Từng từ anh viết trong mỗi bức thư đều khiến em, có khi hạnh phúc, có khi buồn đau. Em biết anh hay ghen và đau đầu với nhiều chuyện vụn vặt. Rất xin lỗi anh nhưng em nghĩ, cả hai ta đều đã mệt mỏi rồi.'
'Nửa năm trước (cỡ 5 tháng trước - cuối thu... khoảng độ cuối tháng 9 đầu tháng 10 khi Takaki bắt đầu tránh mặt Mizuno sau đề nghị gặp mặt gia đình của cô), em muốn nói điều này với anh bằng nhiều cách nhưng lần nào thử, em cũng không thành công.'
'Em biết anh yêu em nhiều như anh luôn nói. Dù vậy, em nghĩ cách yêu của chúng ta khác nhau. Cách biệt ấy làm em thấy hơi đau buồn.'"


- Cuối tháng Giêng, ngày làm việc cuối cùng của anh (Takaki đã xin nghỉ việc khoảng 4 hoặc chính xác hơn là 5 tháng trước vì anh thấy bản thân đang dần đánh mất đi tất cả những điều tốt đẹp trong khi đang loay hoay xoay sở với công việc này - anh không chịu đựng nổi nữa): "
Anh bắt chuyến tàu cuối từ công ty về nhà vào lúc đêm muộn. Đêm ấy đặc biệt lạnh, đến mức cửa sổ xe như bị phủ bởi một lớp băng mỏng và mờ đi vì hơi nước dày đặc. Anh ngước lên nhìn ánh đèn ở tít bên trên các tòa cao ốc đằng xa. Anh không hề có cảm giác được giải phóng, cũng như ham muốn gấp gáp tìm công việc mới. Anh không chắc mình cần nghĩ gì. Anh cười nhạt, nhận ra gần đây mình không chắc chắn về bất cứ điều gì cả.
Anh xuống tàu, đi khỏi ga tàu điện ngầm và ra cửa Tây Shinjuku. Không khí buổi đêm gần như lạnh buốt. Áo khoác và khăn quàng chẳng thấm vào đâu. Những tòa nhà cao tầng đen sì trước mặt trông như thể những công trình kiến trúc cổ xưa khổng lồ.
Anh bắt đầu đi chậm giữa các tòa nhà.
'…Mình ngu ngốc và ích kỷ thế sao?'
Suốt mười năm qua, hẳn anh đã làm nhiều người tổn thương chẳng vì lý do cụ thể nào và thường xuyên tự lừa dối chính mình rằng không còn cách nào khác, rồi chẳng làm gì để ngăn việc ấy không tái diễn nữa.
Sao anh không nghiêm túc hơn trong tình cảm? Sao anh không tìm lời tử tế hơn khi nói chuyện với người khác? Càng đi, sự nuối tiếc càng dâng trào trong tim anh.
Anh không thể ngăn nổi cảm xúc chỉ chực vỡ òa.
'Em thấy hơi đau buồn…' Mizuno viết 'hơi'. Hơn thế nhiều ấy chứ.
'Tôi xin lỗi…' Người trưởng nhóm cũ đã nói vậy.
'Thật là lãng phí…' Một giọng nói lại vang lên.
'Chúng ta sẽ kết thúc như thế này sao?' Lời cuối cùng của cô gái trợ giảng.
'Xin cậu đừng tử tế với tớ' Sumida (Kanae) đã thổn thức vào cái đêm ấy, và 'Cám ơn cậu vì tất cả' khi từ biệt anh.
Sau cùng anh nhớ lại một lời nấc nghẹn trong điện thoại...
'Mình xin lỗi!'
'Mình chắc rằng cậu sẽ ổn thôi, Takaki-kun.'
Giọng nói của họ vang vọng khắp tâm trí anh như thể bất thình lình trỗi dậy từ đáy biển sâu thẳm. Đầu anh quay cuồng với đủ loại âm thanh. Tiếng gió rít qua các tòa nhà, tiếng xe máy, xe tải và nhiều phương tiện giao thông khác trộn lẫn với những thanh âm đô thị. Khi dứt được ra khỏi mớ hỗn độn cảm xúc đó, tai anh ù cả đi.
Nhưng một thứ anh vẫn nghe rất rõ, một tiếng khóc – của chính anh.
Có lẽ đây là lần đầu anh khóc kể từ dạo ấy, mười lăm năm trước tại ga xe lửa. Nước mắt anh tuôn rơi không ngừng, như thể có một khối băng khổng lồ bên trong vừa tan chảy. Giờ anh không thể làm gì để cứu vãn tình hình được nữa.
Mình đáng bị bỏ lại đơn độc thế này lắm. Tại sao mình không thể mang lại hạnh phúc cho bất cứ ai, dù chỉ một chút, dù chỉ một người?
Anh ngước lên nhìn những ánh đèn đỏ nhấp nháy nơi tòa nhà cao hai trăm mét trước mặt. Linh hồn anh chẳng thể được cứu rỗi đơn giản vậy." "Em thấy hơi đau buồn" - không chỉ là "hơi" vì anh đã làm tổn thương Mizuno rất nhiều; "Tôi xin lỗi" - anh đã khiến người trưởng phòng bị thuyên chuyển mà cuối cùng lại được nhận lời xin lỗi; "Thật là lãng phí" - anh vội vã ăn nhanh, lãng phí thời gian bên cạnh cô gái anh yêu năm đầu đại học; "Chúng ta sẽ kết thúc như vậy sao?" - lời nói cuối cùng của cô gái trợ giảng sau những lần cãi vã, sau những câu từ cay độc họ dành cho nhau ở đoạn kết cuộc tình; "Xin đừng tử tế với tớ" - tiếng thổn thức của Kanae khi bị Takaki lạnh lùng khước từ tình yêu của cô bé, "Cảm ơn cậu vì tất cả" - cái gượng cười đầy mạnh mẽ và trưởng thành của Kanae ở sân bay mà Takaki còn chẳng nhớ rõ là mình có mỉm cười đáp lại cô ấy không; "Mình xin lỗi" - cậu bé Takaki khi đó đã không thể nói một lời an ủi tử tế với cô bé Akari, "Mình chắc rằng mọi chuyện với cậu sẽ tốt đẹp thôi, Takaki-kun" - lời cuối cùng đáp lại câu nói của Akari chỉ là "cảm ơn", cậu đã không thể nói ra những cảm xúc trong cậu mà đáp lại tình cảm của Akari. Takaki thuở nhỏ ở trên chuyến tàu ấy khóc vì đã đánh mất bức thư, và cảm giác tội lỗi khi khiến người cậu yêu mến chờ đợi. Takaki trưởng thành một lần nữa khóc vì đã làm những người anh yêu mến phải chịu tổn thương. Anh thấy ân hận, có lỗi với 3 người con gái anh yêu vì không thể yêu họ bằng toàn bộ bản thân mình, anh cảm thấy ân hận, có lỗi với Kanae vì không thể đáp trả tình cảm cô dành cho anh, và anh cảm thấy ân hận, có lỗi với Akari vì đã quên đi tình cảm của mình dành cho cô.(Takaki của 15 năm trước - Akari, Takaki của những năm cao trung - Kanae, Takaki của năm nhất đại học - cô gái cùng làm thêm với anh, Takaki của năm ba đại học - cô gái trợ giảng, Takaki năm ngoái<?> - người trưởng nhóm cũ, và Takaki của bây giờ - Mizuno). Thì ra nỗi buồn từ những ký ức ấy vẫn còn âm ỉ cho đến tận lúc này. Như lần khóc trước đó ở toa tàu, anh lại gọi tên cảm giác cô đơn một lần nữa, nhưng bây giờ nỗi cô đơn đó chẳng còn là cảm giác đương nhiên thường thấy trong con người anh, nó đã trở thành hệ quả (hình phạt) mà anh phải gánh chịu, mà anh phải nhận lấy. Tản băng lớn trong lòng Takaki như vừa tan chảy thành những giọt nước mắt, anh như vừa tìm lại được toàn bộ bản thân mình (suốt 28 năm cuộc đời ----> không còn chối bỏ bản thân). Chỉ khi tìm lại được bản thân mình (chấp nhận được bản thân mình), anh mới có thể nguôi đi nỗi buồn mà tiếp tục tiến bước về tương lai. Và sớm thôi, Takaki sẽ vượt qua được những mất mát này: "Không biết đã có bao nhiêu những điều tuyệt vời, những cảm xúc đẹp đẽ bị cuốn trôi bởi thực tại này. Để rồi trái tim tôi không còn cảm nhận được nó nữa..."

[Góc nhìn khách quan hơn: Trong bức thư điện tử cuối cùng Mizuno gửi, cô nghĩ rằng mình sẽ luôn yêu anh như vậy, nhờ anh mà cô biết được một người có thể yêu nhiều đến mức nào. Kanae không chỉ cảm thấy tuyệt vọng khi yêu đơn phương anh, những cảm xúc của cô bé về anh đã đẹp đẽ, hạnh phúc biết bao đủ để khiến Takaki trở thành một phần quan trọng trong cuộc đời cô (giấc mơ của Kanae). Akari rất trân trọng những cảm xúc, những ký ức vô giá trải nghiệm cùng anh, rằng cô yêu chồng mình, và có lẽ cô cũng yêu "cậu ấy". Chỉ cần được ở cạnh anh thôi cũng khiến họ cảm thấy ấm áp, chỉ cần yêu anh thôi cũng khiến họ thấy hạnh phúc vô cùng. Bởi với họ, anh là một người chân thành, tử tế và tốt bụng, anh không bao giờ có ý muốn tổn thương người khác. :( ]



- Đêm đó, Takaki nằm mơ thấy anh thuở ấu thơ viết thư. Lá thư chứa đựng toàn bộ cảm xúc cậu bé Takaki dành cho Akari. Trong mơ, anh biết lá thư rồi cũng sẽ bị gió cuốn đi, nhưng anh chỉ biết một điều là anh phải viết nó. Như đã nói ở những đoạn trên, Takaki khi đó đã lỡ đánh mất bức thư. Có thể nói, trước và sau khi đánh mất lá thư rất khác nhau. Và giả sử nếu như không đánh mất nó, có lẽ Takaki dù cũng sẽ không trao lá thư cho Akari (như Akari không trao lá thư của cô cho cậu), vẫn có thể níu giữ lại những cảm xúc dành cho Akari mà mạnh mẽ sống tiếp với chính bản thân mình. Nhưng vì đã đánh mất, cậu bé trên chuyến tàu đến Iwafune đã luôn nghĩ cách làm sao để tiếp tục gặp Akari, cậu bé sau buổi gặp gỡ cuối cùng với Akari, vẫn luôn tin rằng bản thân sẽ có thể không bao giờ yêu thương một người nào khác, nhất quyết phải bảo vệ cho bằng được tình cảm dành cho Akari (không thay đổi - lời hứa), nhưng rốt cuộc không thể thực hiện được và bị ám ảnh bởi lời hứa "mãi yêu" đó, để rồi theo sau là những hệ lụy dai dẳng. Nên lần này, anh phải viết lại nó, để cậu bé Takaki khi ấy bày tỏ hết tất cả nỗi lòng, để anh bây giờ được sống dậy những cảm xúc chân thành, tha thiết nhất mà mình từng có (thứ vốn đã ngủ yên từ rất lâu, hay nói đúng hơn là vốn đã bị đánh mất từ lâu). "Mãi yêu" ở đây lúc này (lúc trưởng thành) có nghĩa là sẽ không bao giờ đánh mất (quên đi) những cảm xúc của bản thân khi đó dành cho Akaki (sẽ mãi giữ lấy tình yêu dành cho Akari). Từ khoảnh khắc hai người trao nhau nụ hôn cùng toàn bộ linh hồn của 13 năm cuộc đời mình (và của cả quãng đời còn lại), tình yêu của họ đã quá đủ để hóa vĩnh hằng.

[Lý do vì sao Akari không đưa thư cho Takaki (hoặc là lý do vì sao nếu lá thư của Takaki không bị làm mất thì có lẽ cậu cũng không trao nó cho cô): Akari không chắc lá thư tình này sẽ có đủ sức mạnh để khiến tình yêu giữa hai người không thay đổi (không phai nhạt), nên thay vì gửi gắm lá thư này (tấm chân tình của cô bé) cho Takaki, cô quyết định tự mình giữ lấy nó làm kỷ vật. Cô biết tình yêu cô dành cho anh rồi sẽ phai nhạt, nhưng những cảm xúc chân thành lúc này tuyệt đối không thể để nó cứ vậy tan biến mà chẳng còn chút dấu tích nào: Akari đã gửi gắm toàn bộ tình cảm của mình vào trong lá thư với mong muốn cho Takaki đọc, nhưng sau cuộc gặp gỡ cuối cùng đó (đặc biệt là sau nụ hôn), cô nhận ra rằng lá thư chẳng thể làm thay đổi được sự thật rằng họ sẽ không còn cơ hội gặp nhau thêm lần nào nữa, rằng tình cảm này rồi cũng phai nhòa theo thời gian, thế giới (cuộc sống) của hai người từ đây sẽ chẳng còn liên quan gì tới nhau, nên cô bé quyết định tự giữ lấy nó để mai sau khi phải đối diện với thế giới rộng lớn, với vô vàn con người, vô vàn những cảm xúc mới hơn, vẫn đảm bảo không hoàn toàn quên đi (vẫn níu giữ được, không đánh mất) tình cảm mình dành cho cậu ấy lúc bấy giờ. Đến cuối cấp 3, Akari đã chấp nhận cất giữ chúng (lá thư cùng những tình cảm - trước đó lúc nào cô cũng mang theo lá thư bên mình) vào một góc nhỏ của ký ức, dưới đáy thùng cát tông mang tên "những kỷ vật xưa" (khi hình ảnh cậu bé Takaki trong cô đã phai nhòa).(Có lẽ là từ lúc này, khi Akari quyết định cất đi tất cả những ký ức vào một góc, cô đã có thể tiến vào tương lai). Đoạn này cũng vô tình giải thích vì sao Takaki sau khi đánh mất bức thư của mình lại có niềm tin (mong) rằng tình cảm của cậu dành cho Akari vẫn sẽ chẳng nhạt phai cho dù họ không còn ở bên nhau (không còn gặp lại nhau) đi chăng nữa: Vì lá thư bị cuốn trôi trước khi đến bến Iwafune, Takaki thậm chí không có cơ hội để nghĩ đến việc có nên đưa thư hay không, nên đã chẳng thể hiểu ra được rằng tình cảm dù sâu đậm đến mấy rồi cũng sẽ thay đổi theo thời gian và bức thư này thì không đủ sức khiến điều đó không xảy ra. Đây cũng là điểm khác biệt giữa Takaki và Akari, khi cô bé có thể mạnh mẽ tiến bước cùng những ấn tượng, hồi ức tuy mơ hồ xa xôi nhưng đẹp đẽ (cho tới khi thu dọn đồ đạc và vô tình thoáng tìm thấy lá thư năm nào, những cảm xúc da diết đã ngủ yên trong cô một lần nữa được đánh thức, cô mơ lại cái đêm cuối cùng với Takaki dưới tán cây anh đào tối đen chưa kịp trổ bông: mọi thứ vẫn hiện lên nguyên vẹn, rõ nét đến kinh ngạc mỗi khi hồi tưởng về, cứ như mới vừa xảy ra hôm qua) thì Takaki lại cứ quanh quẩn mãi ở quá khứ, ở cái bản ngã, cái cảm xúc mà anh không cách nào giữ gìn được: "Liệu tớ có thể... ít ra là... tạo ra những... kỷ niệm mới; đủ để giúp cậu hạnh phúc không?"/"Tớ đã có những kỷ niệm mới. Ít nhất... Ít nhất thì... Tớ luôn cầu mong cho cậu được hạnh phúc." - suy nghĩ của Akari phần 3 bản truyện tranh.]



"Đêm đó, anh nằm mơ. Anh đang viết thư trong một căn phòng chất đầy thùng cát-tông, sẵn sàng cho việc chuyển nhà sắp tới. Anh định đưa tận tay lá thư cho người con gái anh yêu trong cuộc hẹn đầu tiên. Rốt cuộc, anh không thể làm vậy do sơ ý làm thư bị gió cuốn bay mất. Trong mơ anh biết rõ điều đó. Nhưng anh vẫn phải viết nó dù không ai đọc được. Anh chỉ biết một điều, anh phải viết nó.
'Tớ chưa thực sự hiểu trưởng thành có ý nghĩa thế nào. Nhưng tớ muốn trở thành người mà sau này nếu vô tình gặp lại Akari ở bất cứ đâu, tớ cũng có thể đối diện bằng sự đường hoàng và tự hào.
Tớ muốn hứa với cậu một điều, Akari.
Tớ sẽ mãi yêu cậu.
Giữ gìn sức khỏe nhé!
Tạm biệt cậu.'"



- 3 tuần sau khi Takaki nghỉ việc. Đó là một ngày mưa rơi tuyết cũng rơi (nói chung là giống với ngày Takaki hẹn gặp Akari 15 năm trước). Anh trằn trọc không ngủ được. Không khí tĩnh lặng ban đêm làm anh chợt nhớ đến cây hoa anh đào chưa kịp trổ bông của mùa đông năm nào (những cảm xúc của anh không còn dang dở nữa). Anh bỗng cảm thấy ấm áp lạ kỳ. Biết chắc là không ngủ được. Anh ra ngoài đi đến cửa hàng tiện lợi, bản nhạc phát lên trong cửa hàng tiện lợi là bản nhạc anh yêu thích hồi còn cấp hai - thời điểm mà mọi tâm tư tình cảm của anh dành cho Akari còn vẹn nguyên, mà mọi khao khát muốn gặp lại cô bé vẫn mãnh liệt ----> bản nhạc như nói lên tâm tình của cậu bé Takaki lúc đó (bài One More Time, One More Chance), vừa xem tạp chí vừa nghe. Trên cuốn tạp chí là một số mẫu tin về những phát hiện mới trong vũ trụ. Anh như sống lại cảm giác tò mò, thích thú năm nào. Anh nhìn lên khoảng trời đang đổ tuyết, và nghĩ: "Sắp rồi! Sang xuân, những bông tuyết sẽ trở thành cánh hoa..." ----> mọi chuyện với Takaki cuối cùng cũng đã ổn thỏa (anh đã tìm lại được những xúc cảm khi xưa, những tình cảm mà anh đã đánh mất, và cả chính bản thân mình).





- Tháng Tư, lúc này anh đã lấy lại được hứng thú với máy tính. Và cũng bắt đầu cảm nhận cuộc sống nhiều hơn. Anh xuống phố đi dạo và bắt gặp khung cảnh giống hệt khung cảnh khi ấy, khi anh cùng Akari đi bộ về nhà (đầu truyện), anh thấy cánh hoa anh đào đang rơi. Anh chợt nhớ đến "5cm/s" - câu nói mà khi xưa cô bé Akari nói với anh. Khi đó, hai người họ đã mong rằng sẽ có thể lại được cùng nhau ngắm hoa anh đào rơi một lần nữa:



"Anh rảo bước về phía đường tàu. Nơi đó sừng sững một cây anh đào lớn, mặt đất xung quanh phủ đầy cánh hoa trắng muốt. Nhìn những cánh hoa lả lướt rơi, anh chợt nghĩ…
Năm centimet trên giây.



Chuông báo hiệu tàu đến reo vang, như báo hiệu sự bâng khuâng trở lại của mùa xuân.
Ngay sau đó, anh để ý thấy một người phụ nữ tiến đến gần. Tiếng đôi guốc trắng trên nền bê tông vang lên duyên dáng, khoan thai, nhưng bị tiếng chuông cảnh báo át đi.
Một tia sáng chợt lóe lên trong anh. Họ tiếp tục đi về hai hướng ngược nhau nhưng linh tính mách bảo anh rằng, dù không có lý do gì rõ ràng, nếu anh quay lại, anh sẽ nhìn thấy cô ấy quay lại.



Anh dừng lại phía bên kia đường tàu, chầm chậm quay người về phía cô. Cô cũng thế, chầm chậm quay đầu lại nhìn anh. Ánh mắt họ chạm nhau.
Trái tim và ký ức trong anh chợt xao động ngay đúng lúc đoàn tàu tuyến Odakyu phóng vụt qua, cắt ngang tầm nhìn của họ.



Takaki nghĩ, 'Liệu cô ấy vẫn đứng đó khi tàu đã đi qua?' trong lúc tàu vẫn đang chạy băng băng.

"Mình tin mọi chuyện với cậu rồi sẽ ổn thôi, Takaki-kun!"

'Thế còn cậu? Còn cậu thì sao, Akari?'


Điều đó không quan trọng. Nếu đúng là cô ấy, cuộc gặp gỡ hôm nay đã quá đủ là một phép màu.


























Anh quyết định rồi. Ngay khi đoàn tàu qua hết, anh sẽ bước tiếp về phía trước."





Vì sao đó là một phép màu? Khi đó (thuở nhỏ) hai người họ đã mong lại được cùng nhau ngắm hoa anh đào, và nếu đó là cô, vậy thì anh và cô, dù đứng ở hai bên khác nhau của đường ray, cũng vẫn có thể cùng ngắm nhìn cánh hoa anh đào rơi. Hay trừu tượng hơn, dù chỉ là cuộc gặp gỡ cực kỳ ngắn ngủi (vài giây trong tổng thời gian đoàn tàu chạy qua đường ray, vài năm trong tổng một đời người) cũng đã quá đủ là một phép màu (đã quá đủ để là một ký ức đẹp đẽ, hạnh phúc): chỉ cần đúng là cô ấy, cuộc hội ngộ ngắn ngủi này cũng quá đủ để là một phép màu.
Nên anh quyết định, khi đoàn tàu chạy qua hết (dù cô có còn ở đó hay không), anh sẽ tiến bước (bước tiếp về phía trước, lưu ý cực nhỏ là bước tiếp con đường Takaki đang đi chứ không phải tiến bước về phía con đường của người con gái ấy đâu).

Trong bản truyện tranh, Takaki đã nhìn thấy chiếc nhẫn cùng nụ cười hạnh phúc của cô gái ấy khi đi qua nhau ở đường ray ----> anh nở nụ cười mãn nguyện vì biết được rằng cô gái ấy đang hạnh phúc. Dù cho Akari bây giờ không còn đứng ở đó đợi anh nữa, và anh bây giờ cũng đã rời đi; nhưng cô bé Akari năm ấy vẫn sẽ luôn ở đó chờ đợi, và cậu bé Takaki năm ấy chắc chắn cũng sẽ chạy thật nhanh đến ----> đó là nguyên do cuối bản truyện tranh lại là hình ảnh cô bé Akari đứng đó vẫy tay chào tạm biệt anh.

Còn với bản anime, có 2 đoàn tàu chia cắt hai người ở đoạn cuối: kết thúc của bản light novel là suy nghĩ của Takaki khi đoàn tàu đầu tiên đang chạy (chỉ cần gặp lại cô ấy như thế là được rồi, anh sẽ tiến bước khi đoàn tàu này chạy qua hết), nhưng đoàn tàu thứ nhất chạy hết lại tiếp tục có thêm đoàn tàu thứ hai chạy ngang (thời gian tàu chạy quá dài), anh bắt đầu thấy lo lắng ("'Mình tin mọi chuyện với cậu rồi sẽ ổn thôi, Takaki-kun' 'Thế còn cậu? Còn cậu thì sao, Akari?'" - bản truyện tranh nhưng thấy hợp nên chèn vào đây): liệu mọi chuyện đối với cô ấy đã ổn thỏa hay chưa (nếu lỡ cô ấy vẫn còn đứng đó chờ đợi thì sao... lỡ như cô ấy vẫn chưa thể vượt qua quá khứ, vẫn còn ở đó đợi anh thì sao), nghĩ vậy khiến anh chưa thể rời đi; khi đoàn tàu chạy qua hết, anh biết rằng Akari không còn ở đó, đã có thể tiến về phía trước ----> như nhận được câu trả lời, anh mỉm cười nhẹ nhõm mà tiến bước.
Cái kết viên mãn khiến tôi tự hỏi, sẽ thế nào nếu Akari (trong trường hợp cô gái là Akari - mà chắc là Akari) vẫn còn ở đó khi đoàn tàu chạy qua. Nhưng có lẽ Akari nghĩ rằng, nếu đúng là cậu ấy, thì ở bên kia đoàn tàu, Takaki cũng rất mong cô đã có thể tiến bước, nên cô quay đầu rời đi không do dự. Chọn bài One More Time, One More Chance làm bài hát kết thúc cho bản anime để khiến người xem một lần nữa liên tưởng lại cảm xúc chân thành, mãnh liệt nhất của Takaki dành cho cô bé khi ấy (thời cấp 2), thứ cảm xúc anh vừa mới tìm lại (nhớ lại) được sau khoảng thời gian dài lạc mất (lãng quên), để người xem đặt mình vào hoàn cảnh của nhân vật mà tự tìm ra ý nghĩa, câu trả lời của riêng mình cho phần cuối cũng như cả bộ phim.


Chẳng phải là kể câu chuyện đầy ám ảnh, đau buồn, tôi cảm nhận được sự chân thành ở từng câu văn, lời thoại, từng hình ảnh, âm thanh, đặc biệt là ở những lá thư, như thể được sống trong một thế giới khác. Nói chung là, tôi rất thích nó
(5cm/s), cũng rất thích nhân vật này (Tohno Takaki). Hơn nữa, trong tương lai (vượt qua cả cái kết của bộ truyện), Takaki rồi sẽ lại yêu thương một ai đó khác bằng toàn bộ trái tim, toàn bộ bản thân mình, như cách Akari yêu chồng của cô (hay như cách hai đứa trẻ khi ấy - Takaki, Akari ngày còn nhỏ - yêu nhau) và được hạnh phúc (Miễn là yêu chân thành, yêu hết mình và không xảy ra biến cố gì khiến họ phải chia xa - không thể gặp nhau, tình yêu đó chẳng dễ gì phôi phai, hoặc chí ít là đến khi già nua, khi tất cả cảm xúc đã cạn khô). Tình yêu là thứ sẽ mãi trường tồn theo thời gian (vĩnh hằng), theo từng mảnh ký ức xa xưa, sẽ chẳng bao giờ biến mất trong tận sâu linh hồn, trái tim mỗi con người. Từ sâu thẳm con tim, tình cảm đã ngủ yên (nơi quá khứ) ấy thỉnh thoảng được dịp (qua một kỷ vật, một khung cảnh, một con người, hay thậm chí qua một giấc mơ...) sẽ sống dậy lần nữa; khiến con người giật mình nhận ra nó vẫn nguyên vẹn như vậy, vẫn luôn hiện diện cạnh bên, như thể đến giờ vẫn còn sống trong nó.

Những kỷ niệm đẹp có đủ sức mạnh để giúp con người vượt qua nỗi đau của mất mát. Khi nỗi buồn nguôi ngoai, khi tình yêu ấy không còn mãnh liệt hiện diện mà lui về ngủ yên nơi sâu thẳm trong trái tim, những ký ức tươi đẹp sẽ vẫn đọng lại, sẽ trở thành minh chứng cho tình cảm ấy, rằng nó từng tồn tại mãnh liệt, đậm sâu như vậy.(Trường hợp của Takaki, tình yêu của anh đã vơi đi nhưng nỗi buồn vẫn chẳng chịu nguôi ngoai - làm sao nỗi buồn trong anh có thể nguôi ngoai được khi một phần "anh" đã bị đánh mất. Tất cả những điều đó từng khiến anh phải chịu đựng rất nhiều). Nỗi buồn so với tình yêu lúc nào cũng cần thời gian lâu hơn - dài hơn để phai nhòa, nhưng tình yêu thì sẽ mãi luôn tồn tại trong ký ức, trong tiềm thức mỗi người; chỉ cần nó còn tồn tại, những cảm xúc khi ấy (đôi lúc có cả nỗi buồn, cô đơn, nhưng trên hết hẳn phải là cảm giác ấm áp, hạnh phúc) sẽ chẳng thể nào biến mất. Dù chỉ là một cuộc gặp gỡ ngắn ngủi của đời nhau, cũng đừng quá đau buồn (vì nó ngắn ngủi), mà phải giữ gìn cho bằng được những cảm xúc, những ký ức vô giá. Tình yêu đã trôi về quá khứ không có nghĩa là nó biến mất. Những ký ức đi liền với một phần bản thân, một phần cơ thể: "Những kỷ niệm ngày ta bên nhau là vô giá. Như đồ ăn thức uống hàng ngày, ký ức ấy như một phần máu thịt không thể tách rời trong trái tim tớ, Akari thầm nhủ."/"Như chất dinh dưỡng được hấp thụ hằng ngày, những kí ức hạnh phúc đã trở thành một phần gắn liền với da thịt, với máu mà không gì có thể tách rời khỏi trái tim mình cả.".


Dù có một cái kết đẹp (Beautiful Ending), đoạn nhạc kết (End Theme) của phim vẫn buồn quá! (Phát khóc 😢😢😢😭). P.s: Mình không tính ngoại truyện đâu ạ~



Link File Tổng Hợp Bản Full (Movie+Light Novel+Manga) Lậu - Bất Hợp Pháp (Gift 4 Ya): https://www.mediafire.com/file/afp908oqi9jy65w/5+Centimeters+Per+Second.rar/file
THANKS FOR READING AND WATCHING~!


THE WATCHED FILMS I STILL REMEMBER (OR STILL SEARCH FOR) - NHỮNG BỘ PHIM MÀ TÔI CÒN NHỚ HOẶC VẪN CÒN TÌM ĐƯỢC (NHỚ ĐẾN ĐÂU CẬP NHẬT ĐẾN ĐÓ)

1. Spirited Away - Vùng Đất Linh Hồn (***) (.đặc biệt ý nghĩa đối với tôi.) 2. La La Land (**) 3. Titanic (***) 4. Anarchist From Colony (Pa...